Hôn sự của ta và Ninh Vãn bắt đầu từ một sự cố.
Hôm đó, ta vào cung báo cáo công việc lại tình cờ gặp một người ở chỗ rẽ, Phất Âm.
Nàng mắt đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong.
Ta luôn tránh xa nữ nhân, lại ngại bệ hạ đang nhìn từ xa nên ta buộc phải lạnh lùng chào hỏi vài câu rồi quay lưng rời đi.
Sau đó, bệ hạ ban hôn cho ta.
Một nữ nhi của thứ sử Thông Châu.
Trực giác của ta luôn nhạy bén, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Phất Âm. Thủ hạ từng hỏi ta có cần cho người điều tra không, ta suy nghĩ một chút rồi nói không cần, ta đã hiểu rõ, đợi khi nàng ấy vào cửa ta sẽ tìm lý do để tiễn nàng đi.
Ngày đại hôn, một nữ nhân có dáng người mảnh khảnh được hỉ bà đỡ từ kiệu xuống, nàng đội khăn voan đỏ nên ta cũng không thấy rõ dung mạo. Hỉ bà chăm chút từng cử chỉ sợ nàng vấp ngã.
Những nữ nhân mảnh mai như thế này ở kinh thành không hiếm, lòng ta không chút gợn sóng nắm lấy dây tơ hồng, vừa định quay lưng dắt nàng vào cửa thì nàng đột nhiên loạng choạng, chộp lấy thắt lưng của ta, trước mặt tất cả khách khứa mà kéo lỏng ra.
Hừ.
Chiêu trò lạt mềm buộc chặt này, ta đã thấy nhiều rồi.
Nàng một tay giữ chặt đầu cố gắng giữ lấy chiếc khăn voan sắp rơi, tay kia sờ tới sờ lui trên người ta, vừa luống cuống hỏi: “Dây đâu? Dây đâu?”
Giọng nàng trong trẻo dễ nghe khiến ta nhớ đến tiếng chim khách hót trên mái nhà lúc bình minh. Nếu chỉ nghe giọng, nàng đúng là một cô nương đáng yêu, ít nhất khi nàng nói chuyện không khiến người ta phiền chán.
Khi bái đường, nàng như con ruồi không đầu, không tìm được phương hướng, ta lần đầu tiên muốn cười, nhưng cố gắng nén lại, kéo tay nàng cùng bái thiên địa.
Cha mẹ ta đều đã mất, ta mời mấy vị chức cao quyền trọng đến làm chứng hôn. Cổ tay nàng rất nhỏ, nhỏ đến mức khi nhận hồng bao, tay nàng còn run rẩy không ngừng, tất nhiên, cũng có thể là nàng chưa bao giờ thấy nhiều tiền đến thế.
Nàng khá thú vị, nhưng chưa đủ để ta chiều theo ý người khác mà cùng nàng động phòng hoa chúc.
Nàng đơn độc trong khuê phòng, qua một đêm sẽ có phản ứng gì đây?
Khóc lóc như hoa lê trong mưa? Hay là sầu muộn ủ rũ? Hoặc đến trước mặt ta làm ầm lên?
Không hề.
Ngày hôm sau, nàng bưng một bình trà nóng tới.
Ta vẫn nhớ rõ, Ninh Vãn thò đầu vào cửa, đôi mắt sáng ngời, xinh đẹp và quyến rũ, nơi khóe mắt có một nốt ruồi lệ khiến người ta không khỏi động lòng.
Nàng da trắng như tuyết, mái tóc đen như mực, môi đỏ răng trắng, cười lên giống như trăng sáng đầu mùa, nhìn xuống nữa, cũng không thấy rõ lắm.
Nàng mặc một bộ váy áo màu tối rộng thùng thình, khi gió thổi qua làm váy áo phất phơ dính vào người nàng, mơ hồ thấy được thân hình quyến rũ.
Ta không đoán được ý đồ của nàng, nàng cầm một bình trà nhỏ bước vào phòng, cúi chào ta không quá quy củ, rót một chén trà rồi đẩy đến trước mặt ta: “Phu quân dùng trà ạ.”
Ta không ngờ có một ngày, sẽ có một nữ nhân vui vẻ ngọt ngào gọi ta là “phu quân.”
Nàng đang vui mừng về điều gì?
Ta không tìm nàng vào đêm đại hôn, nàng vui vẻ lắm sao?
Nàng như dâng bảo vật nói với ta một loạt lợi ích của việc nạp thiếp, ta cười như không cười nhìn nàng, rõ ràng nhận thấy những toan tính trong lòng nàng.
Nàng có thể buồn bã, có thể oán trách, nhưng tuyệt đối không được vui vẻ.
Bởi vì vui vẻ tức là nàng có mục đích.
Ta còn nhớ ấm trà đó, nóng lạnh vừa phải, có chút đắng, sau khi thưởng thức, đầu lưỡi cảm thấy một chút ngọt ngào.
Ta đã đồng ý với nàng rồi.
Lập tức đôi mắt nàng sáng lên như trăng rằm tháng tám, rực rỡ chói lóa.
Ta, Trần Ngọc, cả đời này chưa từng nghĩ mình có thể nạp bốn thiếp thất, gia phong của tổ tiên ta nghiêm chỉnh, danh tiếng tốt nhiều thế hệ bị phá hủy trên chính người ta.
Đôi khi ta âm thầm nghĩ, nếu có một ngày mọi việc ổn định ta nhất định phải bắt nàng lại, trừng phạt nặng nề.
Nàng quá ầm ĩ, toàn tâm toàn ý lo lắng làm sao để ta sinh con, có thời gian thì cùng vài vị tiểu thiếp khác đùa cợt, tiếng cười từ viện của nàng vẫn luôn truyền đến tai ta.
Có khi ta nghe mà mơ màng, ngay cả thuộc hạ gọi ta cũng không nghe thấy.
Dần dần, ta bắt đầu quen với việc nghe tiếng nàng làm việc. Đôi khi nàng bị bệnh, như một con chim cút trốn trong phòng không ra, ta liền cảm thấy không yên lòng.
Nhưng ta nhớ rõ thân phận nàng, biết nàng có âm mưu khác.
Ta không rõ mình bắt đầu động lòng từ khi nào.
Có lẽ là lần đầu tiên nàng dẫn các tiểu thiếp đánh nhau với nhà bên, khi thua trận về.
Ngày đó ta trở về phủ, nàng đỏ mắt, tóc tai rối bù, từ con hẻm đi về, nhà bên là tiếng chế nhạo và chửi bới của Trương phu nhân.
Đại ý là nói Ninh Vãn là nữ nhân không được sủng ái, bị bắt nạt mà không có ai bảo vệ.
Ta lập tức dừng bước, không nhịn được hỏi, “Ai đã bắt nạt nàng?”
Ninh Vãn lau mắt, “Không có, ta đã đánh gục tất cả bọn họ, không ai có thể bắt nạt ta.”
Bình thường nàng nói chuyện luôn vui vẻ, duy chỉ lần này nàng cúi đầu, trên cái cổ trắng nõn mảnh khảnh còn có thêm vết xước, nàng thật sự đã bị bắt nạt.
Ta bỗng nghĩ đến những con mèo con trong đêm trăng, yếu ớt, động một chút là rơi nước mắt.
Nàng quay đầu đi, tưởng mình giấu giếm tốt, nhưng thực ra ta đã thấy rõ mọi thứ.
Sau đó, tan triều ta gặp Trương đại nhân, ta không kiềm chế được cơn tức giận mà mở miệng đe dọa hắn, bảo hắn biết rằng, ngày nào Phượng Ninh Vãn còn ở trong phủ của ta thì đó là phu nhân của ta, hắn đừng có dính vào chuyện hai nữ nhân đánh nhau.
Rất nhanh, ta và nàng đã thành thân được một năm.
Nàng vẫn như cũ, không ngừng tìm cách để các di nương được yêu sủng.
Thực sự là ngu ngốc mà.
Ta đã sử dụng một số thủ đoạn, đe dọa đám nữ nhân kia không được tiết lộ những chuyện buổi tối, nhưng nàng lại nghĩ ta không được, cầu xin đến Âu Dương đại phu ở Hồi Xuân đường, khi Âu Dương nói chuyện này với ta, ta chỉ biết cười tức tối.
Ta nhìn vào số bạc nặng trĩu trong tay, nghĩ rằng Phượng Ninh Vãn trong một năm qua đã tích lũy không ít tiền, sao lại sẵn lòng tiêu tiền cho ta như vậy?
Ha, thật cảm động.
Khi nàng lại thúc giục ta nạp thiếp, ta đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó nghẹn ở trong ngực, không giống như trước nữa.
Ta phá lệ mà thuận nước đẩy thuyền, mang Bạch Liên về để bịt miệng nàng.
Khốn kiếp, nàng xúc động đến rơi lệ, không phải con của nàng mà, sao lại kích động cái gì chứ?
Đầu óc Ninh Vãn có vấn đề sao?
Trong bữa tiệc giao thừa ở trong cung, Phượng Ninh Vãn lần đầu tiên nhảy múa.
Ta chưa bao giờ biết nàng lại có một mặt như thế. Rõ ràng nàng thường xuyên mặc đồ cũ kỹ, không chăm chút, sao lại sẵn lòng để cho đám nam nhân tâm địa xấu xa kia thỏa mãn mắt nhìn được chứ?
Ngón tay ta lệch đi, bản nhạc dừng lại.
Ta cố tình làm vậy đấy.
Phất Âm nhìn ra rất rõ ràng.
Nàng ta đã hạ thuốc ta, nhưng lại là Phượng Ninh Vãn đến, thật là tai họa, nàng luôn làm những việc khiến mình gặp xui xẻo, đến mức có phần ngu ngốc.
Ta ôm nàng, máu nóng bỗng dưng lắng lại, không muốn buông tay.
Ta thừa nhận, bao lần giữa đêm khuya, khi ta tỉnh dậy với cảm giác hiếm thấy, ta mơ thấy Ninh Vãn mà cảm thấy bất lực.
Ta cũng chỉ là một nam nhân bình thường, dù biết nàng che giấu bí mật nhưng không thể chống lại tình cảm tích tụ dần theo thời gian. Nàng rất dễ mến, cũng khá vụng về, thỉnh thoảng có chút bướng bỉnh và vô tâm, đương nhiên, vóc dáng nàng duyên dáng, dung mạo xinh đẹp.
Ta vốn định bỏ qua cho nàng nhưng nàng lại bằng lòng muốn thử.
Ta chưa bao giờ cảm thấy vừa khao khát vừa vui mừng như vậy, không liên quan gì đến tác dụng của thuốc cả, mà là chính ta.
Ta hiểu rõ, ta muốn Phượng Ninh Vãn, và muốn nàng cả đời này.
Nàng nói chuyện thú vị, mắng người thú vị, thậm chí cả đánh nhau cũng thú vị.
Khó trách, đám nữ nhân kia đều thích nàng, may mắn thay, ta cũng thích nàng.
Vì vậy ta bắt đầu thăm dò, muốn biết thân phận của nàng và nắm quyền chủ động.
Âu Dương chế nhạo ta, “Khi ngươi nghiêm túc, ngươi đã thua rồi.”
Ta bình thản đáp, “Uh, ta thua.”
Âu Dương mở to mắt, suýt nữa rớt cả cằm.
Phượng Ninh Vãn là một người dễ dàng thu phục, gần như không cần phải tra hỏi ta cũng đã đoán ra thân phận của nàng. Ta không khỏi nghĩ, nếu thái hậu phái nàng đến, liệu nàng có giống như bây giờ, thay lòng đổi dạ?
Nhưng khi làm rõ nguyên do, ta mới hiểu, với trí óc của nàng, được giao nhiệm vụ này là sự nhân từ rất lớn của thái hậu.
Ta phải nghĩ cách đuổi Phất Âm đi, còn có đám nữ nhân kia cũng phải đuổi ra ngoài nốt.
Thế giới của ta và Phượng Ninh Vãn không thể có chỗ cho người khác.
Người dưới đã điều tra rõ ràng, tình lang của Phất Âm là Triệu Hoài An.
Có manh mối, mọi việc đều dễ dàng hơn.
Thực ra những việc này với ta là chuyện nhỏ nhưng ta đột nhiên muốn giao việc này cho Phượng Ninh Vãn làm.
Nàng quá chậm chạp, ta muốn biết nàng có dám vì ta mà bước ra không.
Nàng không do dự như ta tưởng, nhanh chóng đồng ý, một mạch làm xong, sau đó hoảng hốt chạy đến báo với ta rằng nàng đã gây ra rắc rối.
Lúc đó, tâm trạng ta rất phức tạp.
Đau lòng, hổ thẹn, còn có tình yêu.
Ninh Vãn ngốc nghếch, chỉ nói với ta một lần rằng nàng thích ta.
Còn ta, không kịp nói với nàng đã có người báo tin rằng Thông Châu xảy ra chuyện, đúng lúc Ninh Vãn thúc giục ta rời kinh, trước khi rời đi, ta đã dặn dò Âu Dương và Bích Xuân bảo vệ Ninh Vãn cẩn thận. Suốt nửa tháng, ta như có cánh, trở về với lòng nôn nóng, ta nghĩ nếu cứu được tính mạng của thứ sử Thông Châu, Ninh Vãn sau này sẽ có thể danh chính ngôn thuận sống tới bạc đầu bên ta.
Nhưng ta đã đánh giá thấp quyết tâm của nàng, cũng quá đánh giá khả năng của Âu Dương và Bích Xuân.
Ninh Vãn vốn đã không béo, khi ta thấy nàng gầy gò yếu ớt nằm trong chăn bông trên giường lớn ở Trường Phong Lâu, đầu ta như bị đánh một cú, cảm giác như trời sắp sập xuống vậy.
Họ dám, dám để nàng đói!
Để phu nhân của Trần Ngọc ta phải chịu đói à!
Người mà ta coi như báu vật!
Chỉ trong nửa tháng, nàng đã gầy đến mức không ra hình thù gì, ta thử cho nàng ăn chút nước canh, bộ dáng nàng nuốt vội vã khiến ta thật đau lòng. Sau đó, nàng khóc lóc nhào vào trong lòng ta, nói rằng đói, ta thật sự đáng ch*t mà, sao lại có thể yên tâm rời kinh, bỏ rơi nàng!
Ngày hôm sau, Ninh Vãn lại đầy sức sống, ánh mắt vẫn sáng như cũ.
Nghe nói, trước khi ta đến họ đều ghét bỏ Ninh Vãn.
Ta nhất định phải cho nàng sự tôn vinh lớn nhất, sự yêu chiều nổi bật nhất. Ta đã tiêu ba ngàn lượng vàng, không phải là tiền chuộc, mà là sính lễ, dù nàng là con gái của thứ sử Thông Châu hay là ca cơ Phượng nương ở Trường Phong lâu, ta muốn để thế nhân vĩnh viễn nhớ kỹ, phu nhân của Trần Ngọc ta, Phượng Ninh Vãn, có thân phận tôn quý, ngàn vàng cũng không sánh được.
Lúc này, ánh sáng buổi sớm chiếu qua cửa sổ, rơi xuống khuôn mặt trắng nõn của Ninh Vãn, có chút lông tơ mịn. Lông mi của nàng mềm mại, vẻ mặt đáng yêu, tối qua, nàng ríu rít đọc truyện cho ta nghe, vì thế ta mới có thể nhìn thấy nàng yên tĩnh vào buổi sáng.
Ta cúi xuống hôn nàng, với ý định đùa giỡn, hôn để đánh thức nàng.
Nàng ưỡn ẹo, mơ màng mở mắt ra, “Có chuyện gì vậy?”
Ta cười, “Ninh Vãn, có một câu ta vẫn luôn chưa nói với nàng.”
Nàng nhắm mắt, lầm bầm nhắc mãi cái gì đó, nghiêng tai về phía ta, vành tai tròn trịa trắng trong.
Có lẽ nàng muốn ta tự mình nói ra, nàng định tiếp tục ngủ.
Ta bất đắc dĩ hôn nàng thêm một lần, nếu không nghe thấy thì thôi vậy.
Trong ánh sáng ấm áp của buổi sớm mai, ta thì thầm bên tai nàng, nói ra điều ta đã kìm nén lâu lắm.
“Ninh Vãn, ta yêu nàng.”