Mùa thu tháng mười, sắp đến ngày sinh.
Trần Ngọc xin nghỉ và mời bà đỡ đến ở trong phủ.
Hôm đó ta lén lút hỏi bà đỡ, họ nói bụng ta tròn vo có khả năng là con gái.
Buổi tối, ta ôm bụng tròn xoay hai vòng trước mặt Trần Ngọc.
Hắn nhéo mũi ta, đặt bút xuống hỏi, “Ăn no rồi à?”
Ta cười tươi, chớp mắt, “Chàng đoán xem, thai này là trai hay gái đây?”
Trần Ngọc nói, “Tùy duyên thôi.”
Ta dùng bụng cọ vào tay hắn, “Không thể tùy duyên được! Chàng đoán đi! Đoán thử đi!”
Trần Ngọc bị hành động của ta làm cho giật mình, nắm lấy tay ta xoay lại, để ta ngồi trên đùi hắn rồi nói, “Là con gái.”
Ta khó khăn mà quay đầu lại hỏi, “Chàng không thích con trai à?”
Trần Ngọc kéo đầu ta quay lại, “Ta không điếc, sao nàng phải xoay cổ thế này?”
“Ta thích nhìn chàng nói chuyện mà.”
Người phía sau đột ngột im lặng.
“Trần Ngọc? Trần Ngọc?” Ta vùng vẫy trên đùi hắn, “Phiền chớt đi được! Chàng lại không để ý đến ta rồi!”
“Ninh Vãn, ta thích nàng.”
“Ừ? Cái gì?” Ta bỗng dừng lại, nghi ngờ mình nghe nhầm.
Trần Ngọc gỡ những sợi tóc dính trên cổ ta, “Vì vậy, dù là con trai hay con gái ta đều muốn, tốt nhất là, có cả trai và gái.”
“Không đúng không đúng, ta không muốn nghe câu này.”
Trần Ngọc hỏi, “Nàng muốn nghe câu nào?”
“Câu trước!”
“Thô tục.”
Ta cười khúc khích, “Ta chỉ là một người thô tục!”
Trần Ngọc thở dài, vỗ vào eo ta, “Dậy đi, nằm lên giường.”
“Không.” Trần Ngọc hiếm khi bỏ công việc để nói chuyện với ta, ta vui mừng không hết, vừa đá chân vừa chọt vào bụng tròn vo, “Ta có phải đã béo lên nhiều không?”
“Ừ, chân ta tê rồi…”
Ta đỡ Trần Ngọc đứng dậy, di chuyển qua lại để thư giãn cơ thể, rồi không quên đụng vào hắn, lòng bàn tay hướng lên.
“Làm gì vậy?” Hắn hỏi.
“Chàng cược với ta đi, phải trả tiền nữa nha, chàng cược là sinh đôi, ta cược là con gái.”
“Ta không có tiền.”
Ta nheo mắt, nhìn chằm chằm vào mặt hắn, “Chàng đã lấy ra ba ngàn lượng vàng cơ mà!”
“Đúng vậy, mua danh hiệu nhất bảng, bây giờ hết tiền rồi.”
Ta cười hắc hắc, “Ta có phải nói cảm ơn vì sự ủng hộ của chàng không?”
Cuối cùng, ta đòi Trần Ngọc một trăm lượng, rồi vui vẻ nhét chiếc trâm chim sẻ mà hắn tặng vào hộp, khóa lại, lắc lắc, “Ai cược thắng thì chiếc hộp này thuộc về người đó.”
Trần Ngọc trải giường xong, ngồi bên giường đợi ta, hiếm khi cười, vỗ bên cạnh, “Trời còn chưa sáng, nàng lên đây nằm mơ đi này.”
Giấc mơ này không thành hiện thực rồi.
Nửa đêm ta đau đớn rên rỉ.
Một phòng bà đỡ ra vào liên tục, nói không ngừng, Trần Ngọc vẫn giữ vẻ mặt bình thản không động đậy.
Sau đó, họ không quan tâm hắn nữa, mỗi người làm việc của mình.
“Trần Ngọc, Trần Ngọc!” Ta đổ mồ hôi đầy trán.
“Ừ, ta đây.”
“Ta đau…”
Trần Ngọc lau mồ hôi trên trán ta, nắm tay ta, “Nàng thích bạc chứ?”
Ta nghiến răng rầm rì, “Thích…”
“Nếu nàng bình an, ta sẽ đưa tất cả bạc cho nàng.”
“Còn có chuyện tốt như vậy sao?” Ta ngẩng đầu miễn cưỡng mỉm cười, “Chàng không được lừa ta…”
Trần Ngọc nắm tay ta áp lên mặt hắn, “Trần Ngọc không lừa Ninh Vãn.”
Đây là câu nói cảm động nhất ta từng nghe.
Nhưng thực tế chứng minh, đàn ông nói đều không thể tin.
Ta yếu ớt nhìn vào đôi mắt to nhỏ của con trai và con gái trong cái bọc.
“Sinh đôi, một trai một gái?”
Trần Ngọc đưa tay đặt lên trán ta, “Đại phu nói, có thể là long phượng thai.”
Ta nắm lấy tay hắn không chịu buông, “Trần Ngọc, chàng không được!”
Trần Ngọc ngừng lại một lát, nói bình thản, “Ta không được sao? Hai đứa rồi mà vẫn không được?”
“Ta chỉ muốn một đứa, chàng chơi xấu!”
Trần Ngọc nhíu mắt, đơn phương kết thúc cuộc đối thoại, “Được rồi, ta không được.”
Ta: “…”
Trần Ngọc để người khác bế con đi, nới lỏng y phục nằm ở phía ngoài.
“Chàng không lên triều à?”
“Mệt, không đi nữa.”
Ta cử động đầu, nghiêng đầu nhìn hắn, “Chiếc hộp tiền…”
“Thuộc về nàng.”
Nghe vậy, ta cảm thấy như vừa nuốt được viên thuốc an thần, quay sang hỏi, “Trần Ngọc, chàng có vui không?”
“Vui.”
“Vui thế nào? Lần đầu làm cha sao? Vui vì có con hả?”
“Không, eo nàng lại thon gọn rồi.”