“Vậy thì ta nhịn chút, ngài nhanh lên chút đi…”
Trần Ngọc ừ một tiếng, dùng lực mạnh hơn.
Phụt một tiếng, mụn vỡ.
Hắn đặt cây kim lên lửa nướng tiếp rồi nói với ta, “Bỏ tay ra, đến cái tiếp theo.”
Ta cắn răng chịu đau, nhắm mắt lại, rên rỉ, “Khi nào thì lành?”
“Đợi đến khi đóng vảy.”
Ta cảm động nhìn hắn, “Ngài không chê ta, thật là tốt quá đi.”
Bộp.
Trần Ngọc ném cây kim đi, ngay cả khăn ta dùng để lau mặt cũng bị hắn ném vào chậu than, sau khi rửa tay ba lần hắn mới ngẩng đầu lên hỏi, “Nàng vừa nói gì đấy?”
Ta bình thản mỉm cười, “Không có gì, chỉ khen ngài đẹp trai thôi.”
Trần Ngọc lau khô tay, nhàn nhạt nói, “Ta biết.”
Ta lại kéo khăn phủ lên mặt, nằm xuống, “Tướng gia, cưới công chúa thật ra cũng tốt mà.”
“Ừ.”
Ta hé một góc khăn, lén nhìn hắn, đúng lúc hắn cũng đang nhìn ta.
Ta hoảng hốt quay đi, “Đứa trẻ vừa sinh ra thì ta sẽ đi.”
“Nàng chắc là đi không nổi đâu.” Giọng Trần Ngọc dịu dàng và bình tĩnh, “Trong phủ của Phất Âm từng có không ít đàn ông, nàng có nghe nói nàng ta có thai chưa?”
Ánh mắt ta lại rơi trên mặt hắn, đột nhiên một ý nghĩ kỳ lạ và táo bạo nảy ra, “Nàng… không thể sinh được?”
“Có lẽ vậy.” Trần Ngọc không động đậy, “Ta đoán nàng là người của thái hậu phái tới.”
Ta bật dậy, “Trùng hợp ghê.”
Trần Ngọc lạnh mặt, “Nàng thiếu não à? Trong tình huống này nàng phải mạnh mẽ phủ nhận mới đúng.”
Thấy ta như một khúc gỗ không nói không rằng, gân xanh trên trán Trần Ngọc giật giật, “Nàng phải biết rằng, sinh ra đứa trẻ, nàng chẳng qua chỉ là dọn đường cho Phất Âm mà thôi, bỏ mẹ lấy con đấy, có cần ta nói rõ hơn không?”
Ta sợ đến trắng bệch mặt, thái hậu từ trước đến giờ rất yêu thương Phất Âm, nàng ta không thể sinh con nên bà ấy tìm người thay nàng ta sinh. Đến lúc đó, con có rồi, phu quân cũng có, Phất Âm chỉ việc hưởng lợi từ công sức của người khác thôi.
Trần Ngọc đứng dậy, bước về phía ta, “Cả năm nay ta luôn phớt lờ nàng, nàng có hiểu vì sao không?”
Ta sững sờ không nói nên lời.
Trần Ngọc không có ý định tha cho ta, hắn ngồi xuống bên giường kéo ta lại gần, “Nàng nghĩ rằng, nghe người ta đọc ‘binh pháp Tôn Tử’, đọc thơ Đường, nhìn người khác may giày vui lắm sao?”
Hắn cười lạnh một tiếng, “Đều là do nàng tìm rắc rối cho ta.”
Hắn thổi tắt ngọn nến, trong bóng tối vang lên tiếng động hắn đang cởi quần áo.
“Phượng Ninh Vãn, ta đã nhịn một năm rồi, nếu không phải do nàng đụng phải ta hôm đó thì ta đã có thể nhịn tiếp.” Hắn vén chăn lên, chui vào, “Một khi đã bắt đầu rồi, thì làm ơn phu nhân nhớ cho kỹ, tha cho nàng ư? Nghĩ gì vậy chứ?”
“Khoan đã! Trong đây tối om thế này, ta chẳng nhìn thấy gì cả!” Ta hốt hoảng kêu lên.
Trần Ngọc cười lạnh, “Không được thắp đèn!”
“Ngài chê ta xấu chứ gì?” Ta nhẹ giọng hỏi, “Ta đã xấu xí thế này rồi mà ngài vẫn xuống tay được sao?”
“Cố mà chịu đựng thôi, cũng không thể bỏ nhau.”
Trong bóng tối ta hỏi, “Nhỡ ta có thai thì sao?”
“Có thì sinh.”
“Vậy… vậy Phất Âm…”
“Cứ để ta lo.”
…
Một lúc lâu sau.
“Hehe.”
Trần Ngọc hỏi, “Nàng cười cái gì thế?”
“Lần đầu tiên thích một người, ta vui quá à.”
Trần Ngọc: “…”
Ta mò mẫm trong bóng tối, chọc chọc Trần Ngọc, “Ta nói ta thích ngài á, ngài có nghe thấy chưa đó?”
Trần Ngọc bực bội nói, “Thật trùng hợp, ta cũng thích chính mình.”
…
Vào một buổi sáng đẹp trời, Phất Âm nhập phủ.
Ta chỉnh trang lại mình, che mặt bằng tấm khăn, dẫn theo đám tiểu thiếp ra tiếp đón Phất Âm một cách nồng nhiệt hoan nghênh.
Nàng ta mặc một bộ cung trang, vừa lộng lẫy vừa trang trọng, vạt áo được bốn cung nữ nâng lên, trên đầu còn có người che ô.
Đứng trước chính sảnh, ánh mắt nàng ta lướt qua từng người chúng ta, cười khẩy, “Bản công chúa biết mình không có tiếng tốt, tam thư lục lễ gì đó cũng không tính toán nữa. Chúng ta đơn giản làm qua loa vậy, từ nay về sau ta là chủ, các ngươi là tớ, nhớ kỹ vị trí của mình.”
Ma ma bên cạnh nàng cung kính mở một cuốn sổ, hắng giọng rồi bắt đầu đọc, “Trong phủ, chính phòng phu nhân một người…”
Phất Âm giơ ngón tay thon dài, chỉ vào ta, “Ngươi, nhường vị trí chính phòng phu nhân cho ta.”
Ta cúi đầu khom lưng, “Vâng vâng vâng!”
Phất Âm ngạc nhiên nhướng mày, đôi môi đỏ khẽ nhếch, ra hiệu cho ma ma tiếp tục.
“Tiểu thiếp Quý Mỹ Lan…”
Lan di nương mặt mày ủ rũ, nằm phục trên đất, “Tiện thiếp bái kiến công chúa.”
“Có tài cán gì không?”
Lan di nương rầu rĩ cúi đầu, “Tiện thiếp… biết đọc thơ Đường… ba trăm bài.”
Phất Âm lạnh lùng, “Người tiếp theo.”
“Tiểu thiếp Khương Thành An.”
Khương di nương ôm cây đàn tỳ bà, chậm rãi hành lễ.
Phất Âm nheo mắt, “Ngươi biết đánh đàn tỳ bà?”
Khương di nương mỉm cười, khẽ gảy đàn, ôi trời, nếu nói nhạc của ta là để đưa người tiễn biệt, thì nhạc của Khương di nương lúc này, là để tranh cãi với Diêm Vương.
Gân xanh trên trán Phất Âm giật giật, nàng ta bảo ma ma, “Đập cây đàn của nàng ta đi.”
“Được thôi.” Khương di nương nhanh tay lẹ mắt, ném cây đàn ra, nó liền va vào tảng đá vỡ vụn.
“Tiểu thiếp Bạch Phù Mân.”
Mân di nương rất nhiệt tình lấy ra từ trong bao quần áo sáu đôi đế giày, giống như một người bán hàng, phân phát cho từng người, “Mời các vị nhận lấy, tiện thiếp chẳng có tài cán gì nhưng việc may đế giày thì tuyệt hảo.”
Ma ma cầm đế giày mà ngẩn người, mất tập trung nói, “Công chúa, đế giày này, may rất đẹp đó ạ.”
Phất Âm nghiến răng nói, “Người tiếp theo.”
“Ô, tiểu thiếp Trì Dĩ Đôn.”
Đôn di nương di chuyển thân hình mập mạp của mình, chậm rãi nói, “Tiện thiếp biết ăn cơm, biết nấu cơm nữa ạ.”
Phất Âm cười lạnh mấy tiếng, “Trần Ngọc bị hỏng đầu rồi sao? Thế mà nạp các ngươi vào phủ? Từng người một đều là đồ quái dị, chẳng tự soi gương mà xem lại mình à? Thôi, người tiếp theo.”
Ma ma lén liếc nhìn Phất Âm, “Trong phủ, có một tiểu thiếp đang mang thai…”
Phất Âm nhướng mắt, “Cho uống thuốc độc ch*t đi.”
Ta quỳ “phịch” một tiếng, “Công chúa! Đó là đứa con duy nhất của tướng gia! Sau… sau… sau này, chưa chắc có thể có nữa…”
Ta ngước mắt lén nhìn Phất Âm, chỉ thấy nàng ta nhíu mày, “Ý ngươi là sau này không còn nữa?”
Ta cắn răng, để bảo vệ đứa trẻ ta đành phải xin lỗi Trần Ngọc vậy.
“Phạch.”
Từ trong tay áo ta rơi ra một gói thuốc tráng dương.
Ta hoảng loạn dùng tay áo che lại, chỉ nghe thấy tiếng Phất Âm cười lạnh, “Giấu cái gì vậy? Để ta xem thử.”
Ma ma đá ta ra rồi giật lấy gói thuốc, đến khi chắc chắn rằng Phất m đã nhìn thấy ba chữ “thuốc tráng dương” rõ ràng, ta mới đứng dậy, lớn tiếng nói, “Ai không có con thì báo số đi!”
“Một.”
“Hai.”
“Ba.”
“Bốn.”
Bốn tiểu thiếp đều khí thế hùng hồn, rất biết phối hợp, đặc biệt là Lan di nương, thường ngày mặt mày ủ dột lúc này lại rất giống một oán phụ.
Phất Âm sợ đến run tay, gói thuốc tráng dương rơi xuống đất, nàng ta từ kinh ngạc, bối rối, rồi đến nghi ngờ, khó tin, dần dần chuyển thành giận dữ.
Ta run rẩy trong ánh mắt đầy giận dữ của nàng ta, ấp úng thốt ra một chữ, “Năm…”
Trần Ngọc không được, sau khi biết chuyện, Phất Âm đã tức điên lên rồi.
Nàng ta như một con bò tót bị kích động, xông thẳng vào thư phòng.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng nàng ta nữa, ta mới ngồi phịch xuống đất, mồ hôi lạnh toát ra khắp người, bốn tiểu thiếp mặt mày tái mét vây quanh ta, “Phu nhân, qua được cửa ải này rồi nhưng còn sau này thì sao!”
Ta bất ngờ nhảy dựng lên, “Nhanh! Đưa Bạch Liên lên xe ngựa! Đưa nàng ra ngoài tránh đầu sóng ngọn gió đi!”
“Còn tướng gia thì sao! Công chúa đi tìm tướng gia rồi!”
Ta lau mồ hôi, “Đừng lo, đừng lo nữa, không được thì thôi, dù sao cũng vì bảo vệ con của ngài ấy mà.”
Bốn người luống cuống tay chân, vội vã khiêng Bạch Liên đang kêu gào lên xe ngựa.
Bạch Liên đỏ mắt, “Phượng Ninh Vãn! Ta và ngươi không đội trời chung!”
Ta xắn tay áo, giơ tay lên.
“Bốp!” Khuơng di nương đã tát nàng một cái, mặt mày dữ tợn, “Lão nương trân quý cây tỳ bà bao năm cũng nói đập là đập, bây giờ bảo ngươi tránh bão có gì mà phải uất ức! Ai đối xử tệ với ngươi chứ hả? Ngươi muốn không đội trời chung với ai chứ? Không muốn để Phất Âm mổ bụng ngươi thì câm miệng lại đi!”
Bạch Liên trừng mắt nhìn dấu tay lớn trên mặt, sợ hãi đến mức mắt rưng rưng nước, “Ta… ta muốn gặp tướng gia…”
Trong lòng ta có chút chua xót, suýt nữa thì quên mất, Bạch Liên mang thai con của Trần Ngọc, đánh nàng, chỉ e là Trần Ngọc biết sẽ trách ta.
Mân di nương lấy miếng vải nhét vào miệng nàng, rời khỏi xe ngựa, vẫy tay, “Đi thôi!”
Nhìn xe ngựa dần dần khuất dạng, ta thở dài, trong lòng trống rỗng.
Ban đầu, ta chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đứa bé, sau đó lại là vì lòng thương cảm, một sinh mạng kia không có lý do gì để tước đoạt quyền sống của nó.
Bây giờ ta đột nhiên nhận ra đó là huyết mạch của Trần Ngọc, có lẽ trong lòng hắn, Bạch Liên và đứa con quan trọng hơn một chút, nếu không, hắn đã không bảo ta chọn thời điểm thích hợp để đưa Bạch Liên ra khỏi phủ.
Ta quay người nói với các di nương, “Giờ trong phủ nước sôi lửa bỏng, các cô muốn đi thì cứ đi.”
Sau một lúc im lặng dài, Khương di nương là người đầu tiên lên tiếng, “Lão nương chưa báo thù cho cây tỳ bà, lão nương không đi.”
Mân di nương mỉm cười, “Thiếp thân đã nhận không ít ân huệ của tướng gia và phu nhân, không phải kẻ vong ân bội nghĩa.”
Lan di nương chần chừ một lúc, cúi đầu lặng lẽ, “Phu nhân… ta đã thuộc hết thơ Đường rồi, ta… ta muốn đi…”
Không ngoài dự đoán, ta gật đầu, “Được, thiếu tiền đi đường cứ bảo ta.”
Lan di nương đỏ mắt, “Thiếp thân cảm tạ phu nhân.”
Đôn di nương chớp mắt, thành thật nói, “Phu nhân, trước đây tướng gia từng hứa với ta, nếu có ngày nào ta muốn đi, có thể rời đi bất cứ lúc nào. Ta… ta muốn đến Trường Phong Lâu học nấu ăn.”
Các cô nương của Trường Phong Lâu đứng đầu về sắc đẹp, thì món ăn của nơi đó chính là điều tuyệt vời thứ hai.
Ta gật đầu, “Cũng được.”
Năm di nương, một lúc đã đi hết ba người, đêm đó ta cùng hai người còn lại ngồi trong sân, chán nản không biết làm gì.
“Bây giờ người ít đi, ngay cả đánh mạt chược cũng không đủ.” Mân di nương uể oải ỉu xìu.
Khương di nương mặt mày tối sầm, “Hai cái kẻ phản bội đó! Nói đi là đi thế đó!”
Ta ngẩng đầu nhìn trời, đã vào đêm rồi, “Đêm nay là đêm công chúa và tướng gia viên phòng nhỉ.”
Lời vừa dứt, xung quanh chợt im bặt.
Khương di nương ngửi ngửi, quay đầu nói với Mân di nương, “Cô có ngửi thấy mùi giấm không?”
Mân di nương nhăn nhó, “Không chỉ ngửi thấy mà còn nhìn thấy nữa này, thật là một vại giấm to.”
Ta bực bội vò tóc, đột ngột đứng dậy xắn tay áo.
Hai người tròn mắt, “Cô đi đâu?”
“Đi đánh lộn!”
Hai người hớn hở.
“Ta đã sớm nhìn lão chủ kia không vừa mắt rồi, cô xem, hôm nay ả đến đây làm gì chứ, điểm danh từng người à, ai không biết còn tưởng báo cáo thực đơn nữa cơ đấy!”
“Nhỏ nâng váy cho công chúa cũng đáng đánh lắm đó, cứ trợn mắt nhìn ta mấy lần!”
Ta thong thả ung dung xắn tay áo, nhặt một viên đá lên cầm trong tay, “Ai nói ta muốn đánh lộn với công chúa đâu?”
“Vậy cô tìm ai?”
“Là hàng xóm, lần trước các cô chẳng phải không đánh thắng sao? Ta thay các cô đi đòi lại công bằng.”
Khương di nương rụt rụt người, “Có sát khí.”
Mân di nương đã sớm chạy đến cửa phòng, xoa xoa thái dương, “y da, thiếp thân tự nhiên bị cảm lạnh rồi, không thể theo phu nhân được.”
Ta đến sân phía tây, cầm theo viên đá thong thả đi qua lại vài lần, đột nhiên vung tay ném về phía bên kia.
Nửa đêm, ta và Trương phu nhân đánh nhau ở cửa sau.
Tiếng cãi vã liền đánh thức đại nhân hai nhà.
Một bên là Trương đại nhân khoác áo chạy vội đến.
Trương phu nhân cổ áo xộc xệch, thấy trượng phu mình mắt liền đỏ lên, lao vào lòng Trương đại nhân, “Nàng ấy bắt nạt người ta.”
Ta thở hổn hển, tóc tai rối bù, “Lần trước cô đánh di nương nhà ta, ta còn chưa mắng cô đâu đó!”
Trương đại nhân bảo vệ phu nhân mình phía sau, giọng hòa nhã, “Phu nhân… à không, Phượng di nương đừng giận, tại hạ thay mặt phu nhân xin lỗi cô.”
Trương phu nhân chống nạnh cười lớn, “Phượng Ninh Vãn, cô có bản lĩnh thì cũng gọi phu quân của cô ra đây đi!”
Ta nghẹn lời, mắt đỏ hoe, “Cô nói lại lần nữa coi!”
“Nói lại thì nói lại thôi, có phu quân che chở, ai còn đánh với cô làm chi!”
Ta ngay lập tức định lao tới nhưng không ngờ bị ai đó kéo cổ áo lại, người đó giữ chặt lấy ta.
“Trương phu nhân nói rất đúng, phu nhân của ta, tự nhiên do ta che chở.”
Vừa nghe Trần Ngọc nói, mũi ta chợt cay xè, vừa giằng ra vừa hét lên, “Ta tự mình đánh được cô, mau ra đây cho ta!”
“Ninh Vãn…”
“Trần Ngọc ngài buông ra! Không ai được cản ta hết!”
“Ninh Vãn…”
Trần Ngọc đột nhiên xoay ta lại, ôm chặt ta trong lòng, tay hắn đặt lên đỉnh đầu ta mà xoa xoa, “Ninh Vãn, ta đây.”
“Không ai có thể bắt nạt nàng cả.”
“Nàng ngoan ngoãn, giao cho ta đi.”
Ta đột nhiên dừng lại không nói gì nữa, đầu vùi vào vai hắn để che giấu khuôn mặt mình.
Trương đại nhân ở sau lưng ta nói, “Trần tướng gia, các phu nhân thường ngày có chút hiểu lầm, ngài xem, đêm cũng đã khuya, không nên tranh cãi nữa, ngày khác tại hạ nhất định đến thăm.”
“Trương đại nhân quá khách khí rồi.”
Trương phu nhân còn đang thì thầm oán trách gì đó, còn Trương đại nhân thì đang nhẹ nhàng dỗ dành, “két” một tiếng, cửa nhỏ của Trương phủ đóng lại.
Ta và Trần Ngọc đứng trong con hẻm.
Ta vẫn vùi trong lòng hắn không nói một lời.
Rất lâu sau hắn đột nhiên khẽ cười, “Lo lắng cho ta như vậy à?”
Ta dùng vạt áo hắn lau nước mắt, quay đầu đi, chăm chú nhìn một hòn đá lớn.
Hắn vỗ vỗ lưng ta, “Phu nhân, ta ăn mặc chỉnh tề hơn cả Trương đại nhân nữa đấy.” Nói xong, hắn cúi đầu ghé sát tai ta nói nhỏ, “Từ đêm qua đến giờ ta vẫn chưa cởi đồ.”
Ta hỏi, “Ngài không động phòng, vậy làm gì rồi?”
“Nhờ phúc của nàng, ta bị công chúa mắng một trận, nàng ta vừa nguôi giận liền bảo ta cút.”
Ta đột nhiên nhận ra, hóa ra Phượng Ninh Vãn ta không phải uất ức nào cũng chịu được, khổ đau nào cũng có thể nhẫn nhịn.
Ví dụ như tận mắt nhìn thấy Trần Ngọc động phòng, ví dụ như vì nghĩa lớn mà giữ gìn con của nữ nhân khác cho hắn, ví dụ như những tỷ muội từng sống chung nay đột ngột rời xa ta, ví dụ như khi cãi nhau với nữ nhân khác, nàng ta có người bảo vệ còn ta thì không.
Tất cả ấm ức tích tụ cả ngày bỗng nhiên bùng phát, ta như đứa trẻ mà bật khóc nức nở.
Trần Ngọc lấy tay bịt miệng ta lại, hạ giọng nói, “Tổ tông của ta ơi, nàng đừng khóc to như vậy, cẩn thận gọi sói đến bây giờ.”
Ta tức giận đánh hắn, “Ngài có biết nói chuyện không! Ta khóc đây! Ta khóc đây!”
Trần Ngọc bị ta chọc cười, cứ nhìn ta khóc, ta không hiểu tại sao mỗi khi ta khóc to một tiếng, hắn lại cúi đầu che miệng cười.
Cuối cùng, ta mở to mắt nhìn hắn trong làn nước mắt mờ mịt, vừa nấc cục vừa hỏi, “Trần Ngọc… ngài… ngài có phải… có bệnh không?”
Trần Ngọc khẽ ho một tiếng, giọng điệu ôn hòa, “Nàng có phải định làm rùm beng để ta phải lộ diện đúng không?”
Ta mắt sưng húp, vừa thút thít vừa nói, “Phải… phải… chính… chính là để ngài từ… từ trên giường bò dậy… xử… xử lý đống hỗn độn…”
Trần Ngọc rút khăn tay ra, ấn vào mặt ta, “Quả nhiên là mật thám được thái hậu huấn luyện nhỉ, thông minh tuyệt đỉnh, tính toán không hề sai sót.”
“Ngài… ngài… mỉa mai ta… ta… ta nghe ra rồi.”
“Phu nhân, đây không phải là mỉa mai.”
“Thế… thế là gì?”
“Trêu ghẹo.”
Trần Ngọc tính tình vốn nhạt nhẽo, trước đây không gần gũi với ta, giờ lại đang nắm tay ta dắt về tiểu viện, ngoài mấy câu vừa rồi hắn cũng không nói thêm lời nào nữa.
Ta đi phía sau thỉnh thoảng lại thút thít vài tiếng, không thể ngừng lại được.
Ta cũng không nói gì thêm, cơn tức vẫn chưa thông, vừa mở miệng ra thì giống như bị tật nói lắp.
Nói thật, chuyện Trần Ngọc thích ta quả là chuyện nực cười.
Xét về nhan sắc, ta thực sự thuộc loại thượng thừa; xét về võ công, ta không thể đánh bại Trần Ngọc, nếu thái hậu thực sự muốn ta ám sát Trần Ngọc, e rằng thuốc độc chưa kịp rắc vào cốc đã bị phát hiện.
Hắn rốt cuộc thích ta ở điểm nào chứ?
Không, còn một vấn đề quan trọng hơn.
“Con của Bạch Liên thì sao?”
“Nàng ta tự nuôi.”
Rõ ràng ta cũng không muốn hỏi chuyện này đâu.
“Đó cũng là con của ngài mà.”
Trần Ngọc dừng bước, “Không phải.”
Ta đang thất thần liền đụng đầu vào người hắn.
Trần Ngọc quay lại, bình tĩnh nói, “Quên không nói cho nàng biết, đó không phải là con của ta.”
Ta và hắn bốn mắt nhìn nhau, nhẹ nhàng hỏi, “Ngài… quên… rồi?”
Trần Ngọc không nói gì.
Ngay sau đó ta như phát điên lên, “Chuyện lớn như thế này! Ngài lại quên!”
Trần Ngọc ôm chặt lấy ta, cố gắng ngăn cản ta giãy giụa.
Ta như điên cuồng mà đấm hắn, “Ngài có phải vì cưới ta nên không muốn chịu trách nhiệm ư?”
Trần Ngọc mặt lạnh, giữ chặt lấy cổ ta, “Ninh Vãn, cha của Bạch Liên là ân nhân của ta.”
“Hừ!” Ta giận dữ cười mỉa một tiếng, “Cái cốt truyện gì đây! Cha nàng ta cứu ngài, ngài lấy thân báo đáp! Hợp tình hợp lý quá nhỉ!”
“Hợp! Tình! Hợp! Lý!” Ta giận dữ hét lên, nhắc lại một lần nữa.
Trần Ngọc lấy tay bịt miệng ta, cười khẩy một tiếng, “Nàng đến làm nội gián, ta không gi*t nàng, nàng lấy thân báo đáp mới gọi là hợp tình hợp lý đó chứ.”
Ta bị hắn bịt miệng, chỉ có thể dùng hai mắt bày tỏ sự phẫn nộ của mình.
Trần Ngọc đứng ở cửa, kéo ta một cái, “Đừng làm loạn với ta, vào trong đi!”
Ngày trước lão Vương từng nói rằng ta khi nổi giận giống như con lừa bướng bỉnh, bây giờ ta đang níu lấy khung cửa không buông, thế là Trần Ngọc dứt khoát bế ta lên, đá cửa một cái “rầm”.
Ta bị ném lên giường, nhìn Trần Ngọc tháo dây lưng.
Ta nhíu mày, “Ngài định làm gì vậy?”
“Ngủ.”
“Ai cho phép ngài ở đây!”
Hắn có tiểu viện của mình, cũng có thư phòng, quanh năm đổi chỗ ngủ. Khi ở chỗ di nương, đều là nhờ người ta dọn việc, bản thân thì thảnh thơi chỉ cần vào trong nằm.
Đâu có giống ta, không chỉ ngủ, còn coi ta như đồ chơi, làm xong việc lại ôm ta trong lòng.
Trần Ngọc tháo ngọc quan, cầm cây nến rọi lên mặt ta, tỉ mỉ quan sát, “Không tệ, bớt đi không ít rồi, đêm nay để đèn sáng nhé.”
Cơn tức vừa lắng xuống của ta lại trào lên, “Trần Ngọc! Ngài khinh người quá đáng!”
Hắn không nói lời nào, rút trâm vàng trên tóc ta, ngón tay luồn vào tóc nhẹ nhàng xoa bóp, “Đánh nhau cũng đã rồi, tức giận cũng xong rồi, chẳng phải nên ngủ rồi sao?”
Ta hậm hực, ngồi khoanh chân vào trong, “Bạch Liên thật sự không mang thai con của ngài hả? Vậy sao lúc đầu ngài lại thừa nhận chứ?”
Trần Ngọc cởi áo ngoài của ta, nhẹ nhàng đẩy một cái, thấy ta nằm xuống hắn cũng thuận thế đè xuống, “Vì để bịt miệng nàng thôi.”
Ta lập tức mở to mắt, “Vậy đứa bé đó là của ai thế?”
Trần Ngọc đã lật người nằm thẳng, thản nhiên nói, “Có lẽ là của một vị đại nhân nào đó trong kinh thành không nhận trách nhiệm thôi.”
Ta lơ đễnh, Trần Ngọc đã nhắm mắt lại.
“Này!” Ta đột nhiên ngồi dậy từ trong lòng hắn, chống tay hỏi, “Có khi nào là của Tô đại nhân không nhỉ?”
Trần Ngọc nhắm mắt, khẽ ừ một tiếng, giọng điệu hết sức thờ ơ, “Có thể.”
Ta chọc chọc vào người hắn, “Ngài còn nhớ không, lần trước trong cung yến Tô đại nhân chủ động bắt chuyện với Bạch Liên đó?”
Trần Ngọc vẫn nhắm mắt.
“Ừm.”
Ta thao thao bất tuyệt, “Không có giao tình sao lại tự nhiên quen thuộc như vậy được? Phu nhân của hắn tức giận lắm, suýt nữa đem nước bẩn hắt trước cửa nhà ngài luôn mà.”
“Đúng vậy.”
Ta vỗ tay, “Có vấn đề đúng không! Chắc chắn có mà!”
Trần Ngọc mở mắt ra, vẻ mặt uể oải, “Phu nhân, nàng có ngủ không đây?”
Ta tinh thần phấn chấn, “Không ngủ, không ngủ, ngài tìm người điều tra đi!”
“Không điều tra.”
“Chỉ điều tra một chút thôi! Đi mà, đi mà! Ta tò mò! Ta khó chịu lắm!”
Trần Ngọc đột nhiên trở mình, đè ta xuống, “Phu nhân, sức lực ta có hạn, không thích quản mấy chuyện thóc mục vừng thối, nếu nàng không buồn ngủ, chúng ta làm chút chuyện thú vị đi…”
“Không, ta muốn…”
“Không, nàng không muốn.” Trần Ngọc áp môi ta lại, “Cả đời này, ta chưa bao giờ nghĩ có một ngày sẽ cưới một phu nhân lắm lời, nhưng hiện tại cảm giác cũng không tệ.”
“Hôm sau còn phải lên triều, ta mong tốc chiến tốc thắng.”
Ta hồi hộp hỏi, “Nhanh quá có phải… không tốt không?”
“Điều đó phụ thuộc vào nàng thôi, khi nào buồn ngủ, khi đó tính.”
Sau đó một canh giờ, Trần Ngọc ung dung cầm chén trà, ngồi bên giường, nhìn ta đứng tấn.
Ta mặt nhăn mày nhó, “Tướng gia, còn bao lâu nữa đây?”
Trần Ngọc không vội vàng hỏi, “Buồn ngủ chưa?”
Ta nói, “Có chút…”
“Tiếp tục.”
…
Vừa sang xuân, Trần Ngọc bận rộn đến mức không thấy bóng dáng đâu, nhưng đến tối hắn vẫn nghỉ lại ở phòng ta.
Có lúc ta không kìm nén được những lời dông dài trong lòng, liền cùng hắn nói luyên thuyên, hắn đối với ta cực kỳ kiên nhẫn, nằm đó, nhắm mắt, đôi khi hưởng ứng vài câu. Nếu thật sự thấy ta phiền, hắn sẽ xách ta dậy tập đứng tấn, tên kiêu kỳ gọi là rèn luyện cơ thể.
Cùng lúc đó, Phất AAm cũng không buông tha việc hành hạ ta, nàng ta làm chủ mẫu, ta trở thành Phượng di nương, ngày ngày phải sớm tối thưa hầu, nhìn nàng ta tỏ vẻ trước mặt ta.
Ta vốn là người vô tư, có khi buổi tối mệt muốn chớt rồi, sáng hôm sau thành khúc gỗ, bị đánh không trả đòn, bị chửi không đối đáp.
Một ngày nọ, Phất Âm tức giận, bất ngờ hất một chén trà nóng vào ta, đến tối khi cởi áo ra, Trần Ngọc mới thấy, nơi đó đã bị phỏng đỏ một mảng.
Hắn lập tức lạnh mặt, giữ lấy ta, không màng ta quỷ khóc sói gào mà bôi thuốc trị bỏng cho ta.
“Người làm mật thám không có chút tính khí nào à? Phượng Ninh Vãn, nàng có đầu óc không hả?”
Ta như một cái máy quạt, cố gắng thổi vào vết thương, nước mắt rưng rưng, “Ta muốn tránh lắm, nhưng chân mỏi, không di chuyển được…”
Trần Ngọc bỗng dưng im lặng.
“Luyện lâu lắm rồi nhỉ, chắc là được rồi.”
“Được cái gì?”
“Sinh con.”
Hắn đẩy ta xuống, thành thạo lột sạch quần áo của ta.
Ta giơ cổ tay lên, “Ôi… đau… đau…”
“Vậy thì chịu đựng đi, đừng chạm vào ta.”
“Chậm lại, thế này không thoải mái.”
“Hừ, phiền phức.”
Trong bóng tối ta kêu lên một tiếng.
“Sao nữa?” Trần Ngọc khó chịu hỏi.
“Ngài đè lên tóc ta rồi.”
Cạch!
Cái trâm vàng rơi xuống giường.
“Đừng ném trang sức của ta! Đắt lắm đấy!”
Trần Ngọc giữ ta lại, “Nàng nhặt nó làm gì? Để cắm vào đầu nàng à? Nàng có bao nhiêu não mà chảy chứ?”
Ta định phản bác lại nhưng đúng lúc hắn chạm vào hông ta khiến ta thật ngứa ngáy.
Kết quả là, trong bóng tối, ta trước hết cười khúc khích vài tiếng rồi hỏi, “Sao ngài lại mắng người như vậy chứ?”
Im lặng.
“Ninh Vãn.”
“Hửm?”
“Đừng để ta cảm thấy mình cưới phải một kẻ ngốc, được không?”
Một đêm không ngủ.
Phu quân của ta lại được rồi, nhưng có chút táo bạo.
Sáng hôm sau, ta bắt đầu trốn xuống giường, bị hắn dùng một tay đập, ngất xỉu.
…
Qua năm đầu xuân, trong phủ người thưa thớt.
Viện của Khương di nương không còn tiếng tỳ bà, giá áo của Mân di nương đã phủ bụi, các phòng của Đôn di nương và Lan di nương khóa kín cả tháng, không ai dọn dẹp.
Ta nghĩ, cứ như vậy mà sống thôi.
Chờ khi ta sinh con xong sẽ trở lại cung báo cáo.
Phất Âm chán ghét Trần Ngọc, cũng không ưa ta, làm loạn trong phủ xong thì trở về phủ công chúa.
Một ngày đẹp trời hiếm có, ta ăn no rồi nằm ngoài sân tắm nắng.
Đột nhiên, hạ nhân đến báo rằng có người muốn gặp ta.
Ta cảm thấy kỳ lạ, từ khi trở thành di nương có rất ít người đến thăm. Ta lững thững đi đến phòng khách, dưới ánh nắng xuân tươi đẹp, hai bóng dáng quen thuộc đứng đó vẫy tay với ta.
Là Đôn di nương và Lan di nương.
Đôn di nương lại béo lên một chút, nàng mặc bộ đồ xanh trắng, khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền.
Lan di nương lại thêm phần trang nhã, mặc váy áo xanh lơ, nàng cầm một chiếc ô giấy dầu, bên tai còn cài một đóa hoa.
Vừa nhìn thấy ta, hai người liền thân mật đến gần, ta bỗng thấy mũi cay cay, như hai đứa trẻ ra ngoài rồi trở về, biết đến thăm ta.
Sau khi trò chuyện, họ kéo ta, khi đuổi hết mọi người đi mới thì thầm nói, “Công chúa Phất Âm thực ra có một người trong lòng ở bên ngoài.”
Ta nói, “Đâu chỉ có một, nàng ta có cả đống người ở bên ngoài mà.”
Lan di nương lắc đầu, “Sau khi ta rời khỏi phủ, lúc đến quán sách ở phía nam thành, chủ quán tốt bụng giữ ta lại xem cửa hàng. Một hôm, ta định dọn dẹp nghỉ ngơi thì nghe người ta nói về chuyện này.”
Nàng ấy lại gần ta, “Nghe nói năm đó công chúa vì nam nhân đó không tiếc tự hủy hoại bản thân, rời bỏ hoàng gia. Sau đó, cung đình lấy mạng nam nhân đó để uy hiếp, nàng ta mới an phận làm công chúa.”
“Người ta nói nàng ta gây rối trong cung, đói không kén chọn, thực ra là đang giận dỗi với ai đó.”
Đôn di nương thành thật nói, “Ta đã nhìn thấy tình lang của nàng ta rồi, khá là tuấn tú, Bích Xuân tỷ ở Trường Phong lâu nói với ta.”
Ta nói, “Không được gọi nàng ta là Bích Xuân nhi tỷ.”
Đôn di nương ngẩn ra, “Ồ.”
Ta suy nghĩ, “Vậy nên, chỉ cần giúp công chúa kết nối với tình lang, nàng ta sẽ chịu rời đi sao?”
“Đúng vậy.” Lan di nương cười, “Chủ quán sách cũng là người kỳ lạ, ngày xưa không biết từ đâu mà thu thập được thư từ của những cặp tình nhân si tình, trong đó có cả thư của người nọ với công chúa, ta nghĩ có thể sẽ có ích cho cô, nên mang đến cho cô nè.”
Ta nhận lấy xấp giấy từ tay nàng ấy, lật từng tờ ra, thấy hai kiểu chữ viết, một thanh thoát, một mạnh mẽ, một bên là quyến luyến thâm tình, một bên là hàm súc nội liễm.
“Ta và Đôn muội lần này trở về muốn hỏi ý kiến cô, nếu cô gật đầu, chúng ta dù vượt lửa qua sông cũng sẽ giúp cô thực hiện.”
Ta rất cảm động, “Các cô… các cô…”
Lan di nương cười, “Phu nhân, năm xưa ta bị lưu manh chặn đường, vẫn là cô đã cứu ta. Sau đó, cô muốn tướng gia có con, ta liền nghĩ cách giúp cô tranh giành, ta không có tài cán gì khiến cô phải thất vọng rồi.”
Đôn di nương nói, “Ta không có cơm ăn, cô cho ta miếng bánh lại còn mang ta về nhà, cô chính là ân nhân của ta.”
Lan di nương nói, “Phu nhân là đại ân đại đức đối với ta, vì cô mà ta nguyện vượt qua lửa đạn, muôn lần ch*t cũng không từ.”
Đôn di nương: “Ta cũng vậy.”
Ta ôm chặt lấy hai người họ, nước mắt giàn giụa, “Không uổng công ta thương các cô…”
Sau đó, chuyện này cũng đến tai Khương di nương và Mân di nương, họ không chút do dự mà tham gia kế hoạch này.
Một buổi sáng đẹp trời, kế hoạch đã được triển khai một cách chặt chẽ.
Phất Âm nhìn chằm chằm vào món ăn trên bàn, chìm vào suy tư.
“Ai làm món này vậy?”
Đó là một món gà hầm, trong nước canh gà rải đầy đậu đỏ.
Nghe nói hương vị của nó tuyệt không thể tả.
Đôn di nương bảo rằng món này gọi là “Ký tình tương tư”.
Tình lang của công chúa thích nhất là món ăn này, nàng đã nấu món này một cách tàn nhẫn rất nhiều lần ở Trường Phong Lâu.
Ta đứng bên cạnh cung kính đáp, “Là từ một phương thuốc trong sách cổ mà ra đó ạ.”
Phất Âm lập tức nhìn ta với ánh mắt phức tạp, kiềm chế sự xúc động hỏi, “Phương thuốc gì?”
Ta vẫy tay, bức thư tay của tình lang liền được dâng lên.
Lúc này, Khương di nương trốn sau giả sơn rung đùi đắc ý mà tấu một khúc nhạc buồn.
Không ngoài dự tính thì Mân di nương lúc này có lẽ đã đưa người vào phủ rồi.
Một người từ ngoài cửa lao vào, phong trần mệt mỏi, “Phất Âm.”
Sắc mặt Phất Âm chợt cứng lại, nàng ta đứng phắt dậy giận dữ nói, “Ai cho phép ngươi xuất hiện ở đây!”
Nam nhân có vài sợi tóc bạc bên thái dương, ánh mắt kiên định, mang dáng vẻ lạnh lùng và kiêu ngạo, “Tìm nàng.”
Phất Âm cầm lấy chén trà ném thẳng vào vai hắn, chén trà rơi xuống đất vỡ tan tành.
Vai của nam nhân ướt đẫm.
Phất Âm lạnh lùng nói, “Triệu Hoài An, ngươi không biết tự lượng sức mình.”
“Đúng.”
“Mộng tưởng hão huyền.”
“Đúng.”
“Vô năng, nhu nhược.”
“Thần nhận phạt.”
Trong lòng ta dâng lên một cơn sóng lớn, Triệu Hoài An! Chính là Đại lý tự khanh nổi tiếng chính trực và công minh của kinh thành!
Phất Âm cười, bước lên nắm lấy cổ áo trước của hắn, “Triệu đại nhân, ta đã gả cho Trần Ngọc rồi, ngươi có tức giận không?”
Mặt Triệu Hoài An vẫn lạnh lùng, “Có.”
“Vậy thì cứ tức giận đi!” Phất Âm hét lên, “Ta không chỉ gả cho hắn, ta còn sẽ sinh con cho hắn! Ta muốn ngươi nhìn thấy cảnh ta con cháu đầy nhà!”
“Đừng nói nữa.” Triệu Hoài An khẽ nói, “Đi với ta.”
Phất Âm đột nhiên im bặt, nét mặt kiêu ngạo, “Ngày đó ta không tiếc uống thuốc độc để theo ngươi, là ngươi không cần ta!”
“Thần có tội.”
“Ngươi chỉ biết nói câu đó sao?” Phất Âm lạnh lùng nhìn hắn, “Ta vốn chỉ nghĩ ngươi đầu gỗ, giờ xem ra chính là ngốc quá mức.”
Triệu Hoài An mấp máy môi, khuôn mặt tái nhợt.
Vị đại nhân thanh liêm chỉ mất kiểm soát khi vừa bước vào cửa và gọi tên Phất Âm. Giờ đây, hắn đứng đó, thẳng lưng đón nhận những lời mắng chửi của Phất Âm một cách cung kính.
Phất Âm tức giận nghiêm giọng ép hắn, “Triệu Hoài An, ngươi nói ra đi! Ngươi, có muốn ta không?”
Triệu Hoài An im lặng, hắn nhắm mắt lại, “Công chúa, điều này không đúng quy tắc.”
“Nói!”
Sắc mặt Triệu Hoài An trắng bệch, hắn như vứt bỏ hết sự kiềm chế và phẩm hạnh mà rơi xuống phàm trần.
Rất lâu sau là một sự im lặng tuyệt đối.
“Muốn.”
Triệu Hoài An siết chặt tay áo, trên mặt không hiện lên vẻ khó xử, vẫn là cái giếng cổ vạn năm bất biến không chút gợn sóng.
Phất Âm đột nhiên quay lưng lại lau mặt.
“Triệu Hoài An theo ta vào cung đi, chúng ta nói cho rõ ràng.”
“Được.”
“Ngươi mà dám lùi một bước, ta ch*t cũng không tha cho ngươi.”
“Được.”
“Ta không thể sinh con, nếu ngươi chê một câu ta sẽ thiến ngươi.”
“Được.”
Triệu Hoài An mấp máy môi, cuối cùng, “Phất Âm, lần này ta tới bảo vệ nàng.”
Phất Âm đỏ hoe mắt, bước đến cửa, quay lại nói với ta, “Phượng Ninh Vãn, ngươi giúp ta lần này, ta sẽ nói giúp ngươi với mẫu hậu.”
Ta gật đầu, hồn xiêu phách lạc, “Đa tạ công chúa.”
Họ đi đã lâu, Mân di nương mới phát ra tiếng lẩm bẩm như trong mơ, “Cảnh tượng tu la này… đại cảnh tu la…”
“Vị trọng thần cương trực công chính của triều đình và công chúa hoàng tộc ngang ngược kiêu ngạo, ương ngạnh, ta nghĩ có thể viết thành một cuốn truyện rồi.” Lan di nương cúi đầu, múa bút thành văn.
Tim ta đập thình thịch, mãi sau lại nghe thấy tiếng hút hít vang lên bên cạnh.
Quay đầu lại nhìn, Đôn di nương đang bưng món “Ký tình tương tư”, má nàng phồng to, nuốt xuống một cách khó khăn, chầm chậm, mặt nhăn như khổ qua, “Khẩu vị của Triệu đại nhân thật độc đáo.”
Ta chạy nhanh, đẩy cửa thư phòng của Trần Ngọc, lao vào trước mặt hắn, “Phu quân, ta… ta hình như gây họa rồi…”
…
“Tội ch*t có thể miễn, tội sống khó tha! Vương công công! Đưa nàng ta đến Trường Phong Lâu! Bán thân tiếp khách!”
Mặt ta tái nhợt.
Một mật vệ lại trở thành một kỹ nữ thấp kém nhất, đây là một sự sỉ nhục rất lớn.
Trên đường, Vương công công chậm rãi nói, “Phượng Ninh Vãn, ta đã nói từ lâu rồi, ngươi không hợp làm mật vệ, ngươi ấy à, lòng quá mềm, cũng quá ngốc.”
“Khó khăn lắm mới tìm cho ngươi được một công việc tốt, yêu đương, sinh con đẻ cái, ngươi cũng làm hỏng, ta thật sự không biết phải giúp ngươi thế nào…”
Ta cúi đầu buồn bã nói: “Cảm ơn Vương ca.”
Vương công công lắc đầu, “Ta đã nói với Bích Xuân nhi rồi, cần cúi đầu thì cúi đầu, nói năng cho tử tế chút, nàng ấy sẽ bảo vệ ngươi.”
“Haizz.” Ta đáp lại rồi hỏi, “Vậy… vậy còn Trần Ngọc…”
“Còn lo gì đến Trần Ngọc nữa.” Vương công công gõ vào trán ta, “Người ta là một thừa tướng quyền cao chức trọng, liệu có để mắt tới ngươi không? Ngươi phải biết tỉnh ngộ đi, tất cả chỉ là vui đùa qua đường thôi.”
Lúc đầu ta không tin, nhưng suốt nửa tháng ở Trường Phong Lâu ta chẳng nhận được tin tức gì từ Trần Ngọc cả.
Thực ra, tháng này ta sống không mấy dễ chịu.
Vương công công bảo ta giấu dốt, ta liền nói mình chỉ biết ca hát.
Chẳng mấy chốc ta đã nổi danh ở Trường Phong Lâu.
Ca cơ mới đến tên Phượng nương, nhan sắc dáng vẻ đều tuyệt mỹ, nhưng hát thì lệch nhịp, không chỉ lệch nhịp mà nghe xong còn gặp ác mộng.
Bích Xuân nhi châm chọc mỉa mai ta một phen, rồi hôm sau liền tung tin ta mệnh cứng khắc phu, những kẻ mơ ước chiếm hữu sắc đẹp của ta liền biến mất trong chớp mắt.
Để chờ Trần Ngọc, ta hàng ngày rúc trong phòng từ chối tiếp khách.
Tú bà thấy ta không kiếm được tiền bèn bắt đầu cắt xén khẩu phần ăn của ta.
Ban đầu ba bữa thành hai, sau đó hai ngày một bữa, nếu không có Đôn di nương âm thầm tiếp tế thì có lẽ ta đã chớt đói từ lâu rồi.
Hôm ấy, Đôn di nương như thường lệ lén đến thăm ta.
Nàng nói, “Ninh Vãn tỷ tỷ, tỷ đi múa đi, vũ cơ cũng rất được chuộng, mỗi bữa được hai cái đùi gà đó.”
Ta ôm chân ngồi trên giường, ngấu nghiến chiếc bánh nàng mang đến, ăn được nửa chừng bỗng mũi cay xè.
Ta từ nhỏ không cha không mẹ, bị lão Vương mua về huấn luyện thành ám vệ.
Lão Vương hay mắng ta đầu óc chậm chạp, nhưng những năm qua chưa bao giờ thiếu cho ta ăn mặc. Sau này ta gả cho Trần Ngọc, hắn chẳng thèm để ý tới ta, mỗi lần cãi nhau với Trương phu nhân bên cạnh, nàng ta có phu quân che chở, còn ta thì không, ta đành tự mình kiêu hãnh mà đối chọi.
Mọi người đều nghĩ ta không tim không phổi, nhưng kẻ có tâm can lại dễ tổn thương nhất.
Trần Ngọc nói hắn sẽ che chở cho ta, ta là người có phu quân, nhưng giờ tan cuộc rồi, giống như người mơ sẽ tỉnh.
Ta nuốt xuống miếng bánh cuối cùng, nước mắt giàn giụa.
Ta nên tiếp khách thôi.
Người có chân có tay, không thể để bị đói ch*t được.
Ngày hôm sau, Trường Phong Lâu treo biển của ta.
Không ai hỏi đến cả.
Tú bà chẳng vui vẻ gì, thưởng cho ta nửa bát sủi cảo thừa.
Ta tiếp tục chờ.
Đến ngày thứ tư, tú bà mặt mày hớn hở ôm chầm lấy ta, “Ngươi chính là cây tiền của lão nương!”
Ta đói đến mơ màng, nghe nói có người chọn ta, tiêu tốn một ngàn lượng vàng.
Nghe xong ta chỉ biết cười ngây ngô, không ngờ cũng có ngày, ta, Phượng Ninh Vãn, cũng có giá ngàn vàng.
Tú bà ném ta vào bồn nước ấm, đám bà tử túi bụi hầu hạ, miệng thì lẩm bẩm những lời như “phú quý chớ quên nhau.”
Cuối cùng, họ mặc cho ta một bộ váy mỏng manh.
Họ rất khéo, vòng eo thon thả mà ta hãnh diện được quấn chặt bằng lụa đỏ, chỗ cần lộ thì tuyệt đối không che.
Ta đói quá, mềm nhũn nằm trên giường.
Họ muốn đỡ ta dậy nhưng bị tú bà đuổi ra ngoài.
“Đỡ gì mà đỡ! Thật sự nghĩ người ta tiêu một ngàn lượng vàng là để xem nàng ta ăn cơm à?”
Đợi mãi chẳng thấy ai đến, ta mệt mỏi nhắm mắt lại, nghĩ rằng mình sắp ch*t đói rồi.
Dường như ta nghe thấy tiếng cửa mở, cũng nghe thấy tiếng bước chân.
Khoảnh khắc sau, có người đổ một muỗng canh nóng vào miệng ta.
Bản năng khiến ta mở miệng, liếm môi.
Liền sau đó là muỗng thứ hai, thứ ba, từng ngụm từng ngụm, ta như một lữ khách tham lam, cuối cùng, ta cắn lấy ngón tay người nọ không chịu nhả ra, còn chưa đã thèm mà liếm một cái.
“Ninh Vãn, nàng không thể ăn thêm nữa.”
Ta mệt mỏi mở mắt, dường như nghe thấy giọng của Trần Ngọc.
Hắn bóp cằm ta, ép ta mở miệng, “Nghe lời, mai hãy ăn tiếp.”
Ta khẽ rên một tiếng, đầu nghiêng sang mép giường, “Đói…”
Hắn thở dài, đẩy ta vào trong giường rồi tự mình nằm ngoài, đắp chăn ôm lấy ta, “Nàng không đói, nàng chỉ là, đã đói quá lâu…”
Ta cọ cọ trong lòng hắn, khóc, “Ta đói quá.”
“Vậy nàng cắn ta…”
Ta nhắm mắt, mơ màng nghe nhưng mở miệng lại không biết cắn ai.
Khoảnh khắc sau, môi ta chạm vào một làn da mềm mại và mát lạnh, có người đang nhẹ nhàng chà xát môi ta, chặn lại hơi thở của ta.
Cuối cùng, ta cũng không biết mình ngủ thiếp đi như thế nào.
Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy, ta đã phát tài rồi.
Tú bà cười tủm tỉm hỏi ta, “Khách quý đêm qua thế nào?”
Ta lắc đầu, “Không nhớ nữa.”
Tú bà đùa, “Phượng nương của chúng ta cũng biết ngại ngùng rồi nhỉ.”
Ta cắn một miếng đùi gà, mãn nguyện, “Tối nay ta có thể ra ngoài dạo phố được không?”
Mặt tú bà trầm xuống, “Không được.”
“Tại sao? Ta có tiền rồi mà.”
Tú bà nói: “Vị khách quý ấy chọn ngươi liên tiếp ba ngày, mỗi đêm một ngàn lượng vàng, ta điên rồi sao? Để ngươi ra ngoài?”
Ta sững sờ, đùi gà rơi tõm vào bát canh bắn lên mặt ta.
“Ta… ta đáng giá vậy sao!”
Tú bà cười như hoa nở, “Nha đầu ngoan, đừng làm mẹ thất vọng.”
Tối hôm sau, vẫn là cách ăn mặc như hôm trước.
Ta mở to mắt ngồi trong phòng chờ hắn.
Trống canh ngoài cửa sổ vừa dứt, cửa đã bị người đẩy ra.
Trần Ngọc bước vào.
Ta ngẩn người một giây, lập tức kéo chăn trùm lên người, “Ta… ta… ta không có…”
“Nàng không có gì?” Trần Ngọc như về nhà, quen thuộc đi đến ngồi bên giường ta.
Ta hối hận không nguôi, “Ta muốn về nhà… Tiếp khách thực sự không phải ý nguyện của ta.”
“Sao nàng lại phải giải thích?” Trần Ngọc nhìn ta.
Phải rồi, ta sao phải giải thích cơ chứ, hắn để ta bơ vơ suốt nửa tháng, ta chưa lật mặt với hắn đã là tốt lắm rồi, ta thả lỏng tay, dùng tay không đẩy hắn, “Ngài đi, ngài đi đi! Ta muốn tiếp khách rồi!”
Sắc mặt Trần Ngọc cứng lại, “Nàng muốn tiếp ai?”
“Khách quý của ta! Vì ta mà tiêu tiền như rác! Vì ta mà si mê cuồng dại! Vì ta mà trà không nhớ cơm không nghĩ!”
Trần Ngọc nheo mắt, cười gằn, “Vì nàng mà vung tiền như rác?”
“Vì nàng mà thần hồn điên đảo?”
“Vì nàng mà ăn không ngon ngủ không yên?”
“Đúng thế.” Ta đắc ý nói.
Trần Ngọc thản nhiên, “Ta không nhớ mình từng nói những lời đó đâu.”
Trong phòng chợt im lặng.
Ta nhận ra ý tứ trong lời của Trần Ngọc.
“Là ngài đã chọn ta à?”
“Trừ ta ra, còn ai lại chịu nửa đêm không ngủ chạy đến đây đút cơm cho nàng hả?”
Ta giận dữ bật dậy, trèo lên giường, cúi xuống nhìn hắn từ trên cao, “Vậy ngài trước đây đã làm gì?”
Trần Ngọc dời ánh mắt đang nhìn ta, lạnh lùng nói, “Cha nuôi rẻ mạt của nàng gặp chuyện rồi, bảo vệ không được thì nàng cũng phải chịu khổ.”
“Ta đâu phải con gái ruột của hắn! Chỉ là một thân phận mà thôi…”
“Một thân phận?” Trần Ngọc nheo mắt, ánh mắt sắc bén, “Nàng có biết thân phận này có ý nghĩa gì không? Con gái của thứ sử Thông Châu – Phượng Ninh Vãn, cũng chính là thê tử kết tóc của Trần Ngọc ta. Vì vậy, cả đời này, ta không thể để thân phận này bị hoen ố.”
Chúng ta vốn là những ẩn vệ không cha không mẹ, phóng ra bên ngoài để sống đời đen tối, không hộ khẩu.
Tim ta đột nhiên như bị hụt một nhịp.
Trần Ngọc ngược sáng, đưa tay về phía ta, mệt mỏi nói: “Mau xuống đây! Giương nanh múa vuốt thành cái dạng gì rồi!”
Ta ngây ngốc đưa tay ra, bước xuống giường, Trần Ngọc quấn chặt ta trong tấm chăn dày, quát, “Thật là không ra thể thống gì cả.”
Tối nay món ăn vẫn rất thịnh soạn, Trần Ngọc cứ không ngừng gắp đồ ăn vào bát cho ta.
Đến khi ăn không nổi nữa, ta hất tung chăn ra nóng đến toát mồ hôi.
Trần Ngọc nổi gân xanh, kéo chăn lại đắp cho ta, “Về nằm đi.”
Ta nói, “Không được, ta hát cho ngài nghe.”
Trần Ngọc nhíu mày, “Thôi bỏ đi.”
Ta còn nhớ hắn chơi đàn rất hay, bèn quấn lấy hắn, “Ngài đàn đi, đàn đi mà! Ta hát cho ngài nghe.”
“Ta mỏi tay, đàn không nổi.”
“Trần Ngọc, ngài đừng tìm cớ, một ngàn lượng đấy, ngài phải bù lại cho xứng đáng chứ.”
“Vậy thì múa đi.”
Ta bèn lấy chiêu cũ ra, uốn éo như con rắn nước, “Như thế này?”
Ánh mắt Trần Ngọc trầm xuống, hít một hơi sâu rồi đột nhiên bế ta lên, “Không cần nữa.”
“Sao ngài lại không cần được chứ?”
“Ta đã nghĩ ra cách khác để bù lại rồi.”
Ngày thứ ba, cả ngày ta nằm lì trên giường không bước xuống.
Trần Ngọc không lên triều, Trần Ngọc phát điên rồi.
Ta càng nổi danh hơn, họ nói ta là một yêu tinh mê hoặc đến mức khiến tể phụ Trần Ngọc điên đảo, tiêu ba ngàn lượng vàng liên tục ba đêm, cùng ta hưởng một đêm xuân.
Trường Phong lâu kiếm được cả bồn đầy bạc, Trần Ngọc vinh dự lên đứng đầu bảng khách quý, nghe nói vinh quang này trong trăm năm tới cũng không ai có thể lật đổ.
Chuyện giữa ta và Trần Ngọc một thời được lưu truyền như một giai thoại.
Nghe nói, tể phụ đương triều Trần Ngọc có một vị phu nhân được chuộc về từ Trường Phong lâu, sinh ra kiều mỵ đa tình, phong tình vạn chủng, khiến ngay cả trái tim sỏi đá của Trần đại nhân cũng phải lung lay.
Đêm khuya, ta đọc đến đoạn này liền cười đến vui vẻ không chịu nổi, “Trần Ngọc, nhìn này, họ đang nói về ta đấy!”
Trần Ngọc nhắm mắt nằm ở mép giường, “Ừ.”
Ta ngừng lại một lúc lâu, nghiêm túc hỏi, “Có phải ngài ghét ta rồi không?”
Trần Ngọc cuối cùng vẫn mở mắt, “Sao lại nói vậy?”
“Ta nói chuyện với ngài mà ngài lúc nào cũng nhắm mắt hết á, thật hời hợt…”
Trần Ngọc xoa trán, “Nàng là người ta bỏ ra ba ngàn lượng để chuộc về, nàng nghĩ sao?”
“Vậy thì ngài chính là không được rồi, cứ đến tối là buồn ngủ không chịu được.”
Trần Ngọc chớp mắt, im lặng nhìn ta hồi lâu, “Ta không biết khi nào lại làm nàng hiểu lầm như vậy.”
“Vậy ngài nói đi! Ta nói chuyện với ngài, tại sao ngài không nhìn ta?”
Trần Ngọc đột nhiên lật người đè ta xuống, “Phu nhân à, hậu quả của việc nhìn chằm chằm vào nàng là không thể đo đếm được. Thật ra trong sách nói không sai chút nào, dung mạo này của nàng, kẻ lòng không ngay thẳng không thể nhìn trực diện được, còn ta, chính vì có ý đồ không đứng đắn với nàng nên đã thèm muốn mãi không thôi.”
Về sau, Bạch Liên sinh được một đứa con gái xinh đẹp, đòi được một khoản tiền đi đường, nói là về nhà chồng để đòi lại danh phận.
Trần Ngọc đã giúp ta rửa sạch thân phận, thái hậu cũng mắt nhắm mắt mở, bắt đầu chú tâm đối phó với chàng rể từ trong kẽ đá nhảy ra của mình, đúng là sống không ngừng chiến đấu. Thật ra bà lão này có ý xấu gì đâu, bà chỉ muốn con gái mình sống tốt hơn chút mà thôi.
Về sau, các vị di nương lần lượt rời khỏi phủ, người thì theo đuổi sự nghiệp, người thì lấy chồng, nghe nói Khương di nương gả cho một người Hồ, theo hắn đi khắp nơi nam bắc buôn bán, chưa đầy vài năm đã thành một phu nhân giàu có, giờ đây trong tay nàng đã có một cây tỳ bà vân hổ quý giá vô cùng.
Mân di nương dựa vào tay nghề thêu tuyệt thế của mình, làm chủ tiệm thêu lớn nhất kinh thành, tháng trước, nghe nói có chút xích mích với ông chủ của tiệm, sắp thành chuyện vui rồi.
Lan di nương một mình gây dựng lại thư viện đang hấp hối, cuốn thoại bản lấy Phất Âm và Triệu Hoài An làm bối cảnh – “Duyên trời tác hợp,” đã lan truyền khắp sông nam đất bắc, nàng mới là người thực sự giàu lên trong một đêm, tiền bạc dư thừa.
Còn Đôn di nương thì sao, trở thành đầu bếp danh tiếng ở kinh thành, đầu bếp nhất phẩm, một món khó cầu, nhưng cách vài bữa nàng sẽ gửi món mới cho ta thử.
Chỉ là gần đây ta không được thử nữa, Trần Ngọc bắt ta kiêng ăn, lý do là, ta đã có thai.
Nhắc đến chuyện này cũng thật khôi hài, hôm ấy ta nằm trên giường như thường lệ, đọc cho Trần Ngọc nghe thoại bản của Lan di nương, đọc đến đoạn cao trào, cười thành con ngỗng, cười chưa xong thì bỗng dưng cảm thấy buồn nôn.
Vốn dĩ Trần Ngọc đang mơ màng sắp ngủ liền ngồi bật dậy, nhíu mày nhìn ta với ánh mắt khó hiểu, “Nàng nôn cái gì?”
Ta chớp chớp mắt, “Ọe…”
Hiếm khi Trần Ngọc lo lắng, “Ninh Vãn, nàng muốn nôn à?”
Ta lắc đầu, “Không có muốn.”
Vừa nói xong ta lại nôn lần nữa.
Một hồi yên tĩnh, Trần Ngọc nhanh lẹ xuống giường mang giày, “Không được, ta đi gọi đại phu.”
“Oẹ…”
Trần Ngọc rối loạn tay chân, ta nằm bên mép giường, trong bụng sôi trào cảm thấy buồn nôn, nhắm mắt cũng muốn nôn, mở mắt ra cũng muốn nôn, thậm chí nhìn thấy khuôn mặt đẹp đến mức thần người đều phẫn nộ của Trần Ngọc cũng muốn nôn.
Sau đó, ta bắt đầu làm ầm ĩ lên, “Chàng đi đi! Tránh ra ngay đi! Ta nhìn chàng là cứ muốn nôn thôi!”
Khó khăn lắm mới lôi được đại phu ra khỏi giấc ngủ, bắt mạch xong ông nói có thai rồi.
Trần Ngọc cứng đờ mặt, hiện rõ vẻ bối rối hiếm thấy, rất lâu sau mới nói được một câu, “Đại phu, có thể kê đơn được không, phu nhân ta giờ nhìn thấy ta là cứ muốn nôn…”
Đại phu nhịn cười, râu rung lên từng đợt, “Đại nhân, phu nhân nhà nào mang thai cũng đều phải chịu cảnh này, sau này còn khó chịu hơn đấy.”
Ta xưa nay vốn rộng lượng, nhưng trong chuyện mang thai này lại vô cùng ầm ĩ.
Ví dụ như, ta ghét Trần Ngọc người nóng, khi ngủ sẽ không cho hắn chạm vào khiến hắn ngày nào cũng bị lạnh cóng tay chân.
Ví dụ như, ta tính khí thất thường, động một chút là leo lên nóc nhà lật ngói (nổi đóa), muốn vác bụng bầu đi gặp Trương phu nhân ở nhà bên cạnh để tính sổ, ai bảo trước đây nói ta là con gà không đẻ trứng chứ?
Khi Trần Ngọc có chút thời gian rảnh, hắn liền đứng cách ta vài bước, không hề động đậy mà nhìn chằm chằm vào ta, tóm lại, không cho phép ta rời khỏi tầm mắt của hắn.
Hắn chỉ cho phép một vài vị tỷ muội của ta vào phủ trò chuyện.
Tuy nhiên, khi chúng ta tụ tập lại thì chẳng có gì nghiêm túc để nói cả, đặc biệt là hai vị đã lấy chồng kia, bọn họ thường truyền đạt cho ta những bí quyết phòng the, ta rất hưởng ứng, liền áp dụng vào Trần Ngọc.
Đêm đó, ta giống như một con rắn dài quấn quanh người Trần Ngọc, nhỏ nhẹ thốt ra những lời tình tứ, thậm chí còn ngâm cả mấy bài thơ sến súa, Trần Ngọc nghe xong, sắc mặt tối sầm lại như đáy nồi.
Sau đó, hắn lột sạch cái “vỏ rắn” của ta, còn nói rằng ba tháng rồi, thai đã ổn định, những ngày kiêu ngạo của ta cũng chấm dứt từ đây.
Từ lúc ấy, ta không dám tùy tiện nghe theo lời xúi bậy của các nàng ấy nữa.
Các nàng có âm mưu, các nàng tính kế với ta. Chỉ cần nhìn vào cách Khương di nương cười khúc khích khi nhìn thấy dấu vết trên cổ ta vào ngày hôm sau, ta đã biết rõ mọi chuyện.
Mười tháng sau, trong phủ vui mừng đón thêm thành viên mới.
Ta cảm thấy có chút thương cảm với Trần Ngọc.
Hắn là một người trầm tĩnh, không thích náo nhiệt, thế mà trong phủ lại ồn ào như ong vỡ tổ, tiếng khóc tiếng la của trẻ con vang lên liên tục.
Đúng vậy, ta đã sinh một cặp long phượng.
Hai đứa trẻ khỏe mạnh vô cùng, tiếng khóc lảnh lót.
Trần Ngọc không hề chối bỏ nuôi dưỡng, ngược lại còn chăm sóc chúng rất chu đáo.
Bọn họ đều nói, đời này Trần Ngọc gặp xui xẻo khi cưới phải một thê tử nhiều chuyện, sinh ra một đôi trai gái nghịch ngợm.
Nhưng chuyện nhà mình làm sao người ngoài biết được đâu?
————
Ước mơ lớn nhất của Phượng Ninh Vãn cả đời này là sinh được nhiều con hơn Trương phu nhân nhà bên.
Ngày xưa, hai nhà cách nhau một bức tường, thường ném đá qua lại gây gổ. Ban đầu, mối quan hệ giữa hai nhà không tốt nhưng sau đó hai vị đại nhân tập mãi thành quen, gặp mặt đều rất khách sáo.
Gặp nhau, hai vị đại nhân chỉ lặng lẽ gật đầu, rồi nhanh chóng kéo phu nhân của mình như gà chọi trở về nhà.
Trong lén lút, hai vị đại nhân luôn âm thầm chống lưng cho phu nhân của mình, và hai nhà cứ thế thi đua, hết người này đến người khác sinh con. Sau này, khi Phượng Ninh Vãn và Trần Ngọc cãi nhau, cuộc thi đã chuyển sang hình thức khác.
Họ bắt đầu so sánh việc học hành của con cái.
Trần Ngọc, vị tể tướng tài hoa xuất chúng, cả đời theo đuổi một chân lý: thuận theo tự nhiên. Nhưng hắn không thể nào chịu nổi việc Phượng Ninh Vãn cứ nhắc đi nhắc lại, nên ngày ngày tự mình rèn giũa con trai, đích thân ra trận giám sát để Phượng Ninh Vãn có thể tự hào trước mặt Trương phu nhân nhà bên.
Người ta nói Trần tướng gia luôn chê bai phu nhân của mình.
Rốt cuộc, một người như tảng đá, một người như thuốc nổ, làm sao có thể sống chung đây? Nhưng kỳ lạ thay, Trần tướng gia lại thực sự yêu thích cá tính nóng nảy của phu nhân nhà mình, miệng thì chê nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Thực ra, người ta không biết rằng Trần Ngọc chiều chuộng Phượng Ninh Vãn đến thế nào. Chỉ là hắn không thể chịu được cách nàng nũng nịu nên đã tìm mọi cách đưa những người phụ nữ kia ra khỏi phủ, nhưng cuối cùng cũng không ngăn được sức hút quá lớn của phu nhân, cứ vài ngày lại tụ tập một lần, truyền thụ cho nhau bí quyết quản lý phu quân.
Vậy là Phượng Ninh Vãn càng ngày càng lún sâu vào con đường đóng vai cô gái ngoan ngoãn đáng yêu, chín con trâu đều không túm lại được.
Bằng hữu đều trêu chọc Trần Ngọc, nói rằng hắn không gần nữ sắc cái gì đâu, cũng chẳng phải chính nhân quân tử gì, chẳng qua là hắn đã bị cuốn hút bởi dáng vẻ yêu kiều và tính cách phóng khoáng của phu nhân mà thôi. Trên đời này, hiếm có người phụ nữ nào kết hợp được hai đặc điểm thiếu não và hồ ly tinh như nàng, cưới về nhà thật là thú vị.
Trần Ngọc không nói, người khác cũng chẳng dám hỏi.
Chỉ có hắn biết rằng, cưới được phu nhân là một món hời lớn, ba ngàn lượng bạc ném vào Trường Phong lâu không chút nào uổng phí.