Mưu thê

Chương 1: Phu quân của ta, hình như... không được...



“Phu quân của ta, hình như… không được…”

Giữa trưa, Hồi Xuân đường tấp nập bệnh nhân ra vào.

Ta lân la đến bên Âu Dương đại phu, e dè hỏi, “Ngài nói xem, có cách nào hay không…”

Âu Dương đại phu đảo quanh, mặt không biểu tình, tiến lại gần, vén áo lên, “Thuốc bổ dương, năm văn một gói, không lừa già dối trẻ.”

Ta mặt không cảm xúc, nhìn tấm biển “Một lần khám ngàn lượng” phía sau ông ta, nói, “Ngài có lương tâm chút đi.”

Một ngàn lượng bạc của ta, không phải để mua thuốc giả.

Âu Dương đại phu vuốt râu, “Người dùng qua rồi đều khen rất tốt.”

Ta gãi đầu, một mặt đầy khó xử, dù sao, với tình hình của phu quân ta, có lẽ phải hợp tác lâu dài rồi.

Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, khinh thường nhìn ta, “Phu nhân ăn mặc sang trọng, không giống người thiếu bạc đâu nhỉ.”

Ta không chỉ không thiếu bạc, mà còn có lương bổng hàng tháng.

Ta tên là Phượng Ninh Vãn, là ẩn vệ của thái hậu, giới tính nữ, sở thích là lười biếng.

Khi mới được huấn luyện qua loa hai ba ngày đã được điều đi.

Trước khi nhận nhiệm vụ, ta thức trắng đêm chơi mạt chược, ngày hôm sau ngái ngủ, chỉ nhớ kỹ sáu chữ: dưỡng trưởng tử của Trần Ngọc.

Cho đến khi ta lấy thân phận của Phượng Ninh Vãn, con gái của thứ sử Thông Châu, gả cho thừa tướng Trần Ngọc, ta mới sực tỉnh, hắn chưa từng cưới vợ, làm sao có trưởng tử được chứ?

Ta vội vàng viết thư vào cung.

Vương công công bên cạnh thái hậu hồi âm, bảo ta tự tìm cách đi.

Người huấn luyện lão Vương từng nói: “Một mật thám giỏi phải biết ứng biến linh hoạt.”

Ta liền lập ra kế hoạch ba năm, “Năm đầu, lấy lòng tin của Trần Ngọc, lấy cho hắn mấy vị mỹ thiếp; năm thứ hai, sinh ra trưởng tử; năm thứ ba, đoạt lấy trưởng tử.”

Ta đang do dự, liệu loại thuốc giả này có khiến hắn… càng yếu hơn không?

Âu Dương đại phu tức giận, “Rốt cuộc là cô có mua hay không mua, không mua thì đừng chắn chỗ.”

Ta nắm lấy tay ông ta đang định đuổi ta đi, “Này này, đừng nóng, cho… cho ta bốn mươi gói.”

Âu Dương đại phu cứng đờ, “Bao nhiêu?”

Ta rút ra một thỏi bạc, “Bốn mươi! Nhanh lên! Cần gấp!”

Dưới ánh mắt kỳ lạ của ông ta, ta, một phu nhân của đương kim tể tướng, như một kẻ trộm mà ôm một chồng thuốc, lẻn ra cửa sau của Hồi Xuân đường.

Cho đến khi lên xe ngựa, ta mới vui mừng khôn xiết mà chia thuốc ra, “Phượng Chi à, có cơ hội rồi! Có cơ hội rồi! Bốn tiểu thiếp, mỗi người mười tháng, không tin không sinh được.”

Phượng Chi sắc mặt đầy sát khí, “Mà sinh ra thì cũng là năm sau! Cuối năm thái hậu kiểm tra thành tích là chúng ta đều xong đời rồi.”

Ta sững sờ, “Cuối năm hả?”

Phượng Chi trầm mặt, sát khí ngập tràn.

“Nói lúc nào hả?”

Phượng Chi sắp phát điên, cố nhịn rồi không nhịn được nữa, gào lên với ta: “Cô đi làm nhiệm vụ có bao giờ mà chịu nghe kỹ đâu! Ta bị mù rồi mới đi theo cô đó! Ta điên rồi mới đi theo cô làm nhiệm vụ!”

Ta mặt tái mét, “Không thể nào…”

“Cút!”

Đồng bọn hợp tác với ta một năm, vào đúng ngày Tết đã bỏ rơi ta mà đi.

Nàng ta mang theo tay nải, quay đầu bỏ đi, dáng vẻ ung dung vô cùng.

Để lại ta một mình đối mặt với cơn thịnh nộ của thái hậu.

Ta nghe nhầm nhiệm vụ, cuối năm rồi mà vẫn chưa hoàn thành.

Làm sao để kiếm một đứa trẻ liền trở thành vấn đề nan giải nhất của ta.

Ta lo lắng đi đi lại lại trong sân, thỉnh thoảng ngước nhìn bầu trời.

Nhiều lần muốn ngả bài với Trần Ngọc, hỏi xem hắn có con riêng nào nuôi ở bên ngoài hay không, nhưng cuối cùng vẫn thôi.

Trần Ngọc là người lạnh lùng vô tình.

Ta nạp thiếp, hắn nói được.

Ta khuyên hắn mưa đều gió tạt, hắn cũng gật đầu đồng ý.

Hình như, hắn chẳng có gì không tốt.

Ngoại trừ… đối xử với ta không mấy tốt đẹp.

Không phải hành hạ, chỉ là phớt lờ ta mà thôi.

Khi tâm trạng tốt, hắn sẽ nói vài câu với ta; khi tâm trạng xấu, gặp mặt cũng chẳng thèm liếc nhìn ta lấy một cái.

Dĩ nhiên, ta vốn là một mật thám, cũng chẳng để ý điều đó làm gì.

Điều thực sự khiến ta đau đầu là, hắn đã qua lại các viện nhỏ non nửa năm rồi, mà bụng của mấy vị tiểu thiếp vẫn chưa có động tĩnh gì cả.

Lúc này ta mới đành phải tìm đến y thánh u Dương, người đức cao vọng trọng kia.

Đã đến giữa trưa, nắng gắt chang chang, chiếc quạt trong tay ta vung liên hồi, ta cau mày hỏi, “Tướng gia khi nào tan triều?”

Không còn Phượng Chi nữa, bên cạnh ta là một cô nương khác, rất lạnh lùng đáp, “Về lâu rồi.”

Thật đúng là chủ nào tớ đó, chẳng có gì đáng mến hết.

Trần Ngọc hạ triều, chắc chắn sẽ ghé qua thư phòng một vòng, rồi rẽ qua Thanh Ca uyển để luyện đàn.

Ta tính toán thời gian, trực tiếp đến Thanh Ca uyển.

Trong đó, tiếng gảy đàn trầm bổng, đẩy cửa bước vào, Trần Ngọc một thân áo xanh, ngồi xếp bằng trên sàn, khuôn mặt thanh tú như ngọc ẩn sau khung cửa sổ, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, đẹp đến kinh hồn.

Người này, là đại tài của thời đại, mưu lược siêu phàm.

Trong triều, nhiều người tôn kính gọi hắn là Trần tiên sinh.

Có thể sánh ngang với thánh nhân.

Ta đứng ở cửa, đột nhiên có vài lời không nói ra được.

Chẳng lẽ, ta có thể nói với một thánh nhân rằng, “Gần đây ngài có cố gắng sủng hạnh các tiểu thiếp không?”

Hay hỏi, “Thân thể ngài có khỏe không? Ban đêm ngài có cảm thấy lực bất tòng tâm hay không?”

Nhưng dù là thánh nhân, cũng có thất tình lục dục kia mà.

Trần Ngọc ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn ta, “Phu nhân có việc gì?”

Ta sờ sờ mũi, đến bên cửa sổ, đối diện với hắn qua cửa sổ.

“Cái đó…”

Trần Ngọc không nói gì, chờ ta nói tiếp.

Ta cắn răng, nói rất nhanh, “Gần đây ngài có ưng ý cô nương nào không?”

Mày của Trần Ngọc dưới sự quan sát của ta, từ từ nhíu lại, “Sao vậy? Lại muốn nạp thiếp cho ta nữa?”

Trước mặt hắn, ta giống như một học trò luôn tính toán để hại thầy, cảm giác chỉ số thông minh của mình bị nghiền nát.

Ta thiếu tự tin nói, “Lần này ngài tự chọn, cho dù… có con, ta cũng không để ý.”

Có lẽ ánh mắt của ta quá mong đợi, hắn im lặng một lúc, rồi gật đầu như đã hiểu, “Biết rồi.”

Ta thấy hắn thật dễ nói chuyện, bèn bưng bát súp lê đã chuẩn bị sẵn, cố ý nói vòng vo: “Nghe nói, Khương di nương mới được tặng một cây đàn tỳ bà vân hổ, đến xin ta chỉ dạy. Phu quân cũng biết đấy, ta không hiểu gì về âm luật, nếu phu quân rảnh rỗi, sao không chỉ dạy nàng một chút?”

Trần Ngọc vứt cây bào, gạt bỏ mùn cưa, nhặt chiếc áo choàng lớn bên cạnh như định ra ngoài.

Ta vội vàng bưng bát canh lê lại gần, “Uống một ngụm nhé?”

Hắn lạnh nhạt liếc ta một cái, “Nếu nàng không am hiểu gì về âm luật, vậy thì mỗi buổi trưa hãy đến đây học cùng ta.”

Ta ngây người ra, “Cái này… không phải là bảo ngài chỉ dạy ta, mà là Khương di nương kìa.”

“Để nàng ta tự đến tìm ta.”

Ta há miệng ra, việc cầu sủng hạnh và được sủng, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau mà.

Khương di nương là người trọng mặt mũi, không dễ dàng chủ động như thế, chuyện này khiến ta nhất thời khó xử.

Trần Ngọc đẩy bát canh lê ra, đi ra hành lang, khoác áo choàng lên, “Một lát nữa, hãy đổi câu đối. Tiễn cũ đón mới, luôn là điều tốt.”

Ta nghi ngờ liếc nhìn hắn thêm một cái, cảm thấy hôm nay tâm trạng của hắn khá tốt.

Có lẽ sắp đến Tết rồi.

Nhưng sau đó lưng ta lạnh toát, cảm thấy lời hắn nói ẩn chứa ý nghĩa khác.

Chẳng lẽ hắn biết, ta sắp đi rồi.

Ta vội vàng trở về tiểu viện của mình, lòng còn đầy hoang mang đã bị bốn cô gái xinh đẹp vây quanh.

“Việc của ta, ngài ấy có đồng ý không?”

“Lần sau đến lượt ta đó.”

“Đừng tranh với ta! Ta đã cho nàng ta ba lượng bạc rồi đấy.”

Mấy người họ cãi nhau ầm ĩ.

Ta thấy mãi cũng thành quen, túm lấy Khương di nương ra khỏi đám đông, nhét bạc vào tay nàng, “Không thành công.”

Khương di nương ngớ người ra, rồi lấy lại tinh thần, “Không thể nào! Lần trước ta còn dỗ được ngài ấy rất vui, nửa đêm cùng ngài ấy đọc ‘Binh pháp Tôn Tử’.”

Ta bực bội gãi đầu: “Cô đọc gì với ngài ấy cơ?”

“Binh pháp Tôn Tử đó…”

Ta lạnh lùng, cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, “Các người, có thể để tâm tư vào cái bụng của mình được không hả!”

Mân di nương nâng móng tay đã nhuộm màu, dùng giọng điệu ngọt ngào của người Giang Nam nói, “Phu nhân nói rất đúng, mấy người các cô đó, đã vào đông rồi mà vẫn béo ú lên à? Mỡ trên bụng chỉ cần nhìn là thấy, ăn ít điểm tâm (bánh ngọt) lại chút đi.”

Đôn di nương đang như vào cõi thần tiên cũng hoàn hồn, nghiêm túc hỏi, “Bánh ngọt? Bánh ngọt gì á?”

Chỉ có Lan di nương là bình thường một chút, nàng nói: “Khương tỷ không muốn đi, vậy thì cho ta mượn cây đàn tỳ bà vân hổ này đi.”

Khương di nương cau mày do dự, “Vậy thì ngươi phải cẩn thận đấy.”

“Ta biết bảo bối này quý giá.”

Khương di nương mặt lạnh tanh, “Không phải, ta nói cho ngươi biết, đừng để dính nước, cái đó là ta tìm người vẽ…”

Ta ngửa mặt lên trời thở dài, thất vọng quay về tiểu viện của mình.

Đám nữ nhân này, chẳng ai ra hồn cả.

Ngày hai mươi tám tháng chạp, Trần Ngọc thế mà thật sự mang về một nữ nhân, hơn nữa còn đang mang thai!

Nàng mới đến, có vẻ rất nhút nhát, nép mình sau lưng Trần Ngọc. Cái tay áo mà ta đã mất rất nhiều công sức là phẳng phiu cho Trần Ngọc giờ lại bị người nọ vò cho nhăn nhúm.

Mắt ta sáng rỡ, xoa xoa tay, nước mắt lưng tròng, “Con của chàng à?”

Trần Ngọc nhạt nhẽo liếc ta một cái, “Phải.”

Ta bịt miệng lại, khóc nức nở, “Ngài không lừa ta chứ?”

Nữ nhân kia rụt rè bước ra từ phía sau, ở nơi Trần Ngọc không nhìn thấy, nàng khẽ mỉm cười chế giễu với ta, “Tỷ tỷ chớ có trách tướng gia, nô tỳ đường đột đến cửa, đã làm phiền tỷ nhiều, nếu tỷ để bụng, nô tỳ này liền sẽ đi ngay.”

Ta vội nắm chặt tay nàng, nâng niu bàn tay nàng, mừng đến phát khóc, “Sinh khi nào? Trước Tết được không? Sớm một ngày, ta sẽ cho nàng thêm ba mươi lượng.”

Nụ cười của nàng trong chốc lát liền cứng lại, “Gì… gì cơ?”

Trần Ngọc nhíu mày, quay sang nói với người phụ nữ, “Nàng cứ yên tâm ở lại đây, chờ sinh con rồi hãy tính tiếp.”

Hắn thật sự tin tưởng ta, trong khi người ta nhìn hắn bằng ánh mắt lưu luyến nhưng hắn lại quay lưng bỏ đi.

Thật là một tên đàn ông tệ bạc!

Trước kia luôn là không được, bây giờ sao lại được rồi?

Trần Ngọc vừa đi, ta vội vàng gọi bốn vị tỷ muội phía sau, “Đừng đứng ngây ra đó, có việc rồi!”

Mân di nương uốn éo đi tới, đánh giá người phụ nữ từ trên xuống dưới một cách khinh bỉ, “Bụng to như vậy, không làm được đâu.”

Người phụ nữ sợ hãi che bụng lại, “Các người muốn làm gì?”

Ta đầy hy vọng, “Cô thử xem sao?”

Mân di nương nổi cáu, “Chớt tiệt thật, ta đã nói là làm không được mà!”

Nàng ném thước đo xuống đất, giẫm lên vài cái rồi nói với ta: “Nếu cô còn bắt ta may quần áo cho phụ nữ mang thai, ta sẽ trở mặt đấy!”

Khương di nương đi vòng quanh người phụ nữ, lắc đầu, “Không được, chúng ta không chơi chung được.”

Người phụ nữ đáng thương nói: “Là do Liên nhi không tốt, đã làm các tỷ tỷ tức giận.”

Khương di nương sụp mí mắt xuống: “Không phải, là do bụng của cô lớn, không đàn nổi tỳ bà.”

Lan di nương vẻ mặt uể oải, “Khương tỷ à, người ta đến đây để sinh con, không phải để tranh sủng với chúng ta, tỷ nên nghĩ lại chút đi (đồng âm điểm tâm).”

Đôn di nương đúng lúc xuất hiện trước mặt mọi người, “Điểm tâm? Điểm tâm gì á?”

Mọi người: “…”

Ta thở dài một tiếng, vỗ vai người phụ nữ: “Cô tên là…”

“Thiếp tên Bạch Liên.”

“Bạch Liên, tên hay, tên hay,” ta nhiệt tình xoa xoa tay, “Nói đi nói lại, việc tốt đừng để sang năm, sinh con trước Tết được không?”

Bạch Liên trông vẻ khó xử: “Liên nhi biết phu nhân mong ngóng con cái, nhưng tướng gia đã dặn, mọi sự phải an toàn trước… không thể vội được…”

Một cơn gió nhẹ thổi qua, bốn gương mặt đều không biểu lộ cảm xúc.

Khương di nương nói: “Thôi, giải tán đi, chơi không nổi.”

Đôn di nương than: “Tết này không được ăn trứng gà, chẳng có gì thú vị cả.”

Mân di nương bảo: “Ăn ít thôi, cẩn thận khó sinh.”

Lan di nương hờ hững: “… Haha, Versaill·es (đúng là quá khoe mẽ).”

Trong phủ vì sự xuất hiện của Bạch Liên mà náo nhiệt lên một thời gian.

Ta không còn đau lưng, mỏi gối nữa, hễ rảnh rỗi là lại giúp nàng chạy ngược chạy xuôi, bưng trà rót nước.

Mân di nương dưới sự ép buộc và dụ dỗ của ta, cuối cùng cũng cắt may cho Bạch Liên một chiếc áo khoác thêu một bông hoa sen trắng khổng lồ. Khi đưa áo cho ta, nàng liếc mắt một cái: “Tỷ tỷ, làm chính phòng phu nhân như tỷ, ta thật không ngẩng đầu lên nổi.”

Ta chỉ cười mà không nói gì, không ngẩng đầu lên thì có sao, miễn là còn có đầu để ngẩng là được rồi.

Sau đó, không biết bằng cách nào, trong phủ bắt đầu lan truyền tin đồn về việc phu nhân sắp đổi người.

Thật ra lần này họ đoán đúng.

Nếu qua Tết mà ta bị thái hậu bắt về truy tội, thì phu nhân của phủ thừa tướng phải thay người thôi.

Ngày ba mươi tháng Chạp, Trần Ngọc không lên triều, sai người gọi ta.

Ta bỏ dở công việc trong tay, vội vàng chạy đến Thanh Ca uyển. Khi vào cửa, một ống tay áo vẫn còn xắn lên tận khuỷu tay, ta thản nhiên nói: “Phu quân, gọi ta có việc gì?”

Hắn nhìn thấy bộ dạng của ta, lạnh lùng liếc mắt: “Ngồi xuống, học đàn.”

Ta như lọt vào sương mù, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.

Nói ra thì thật xấu hổ, người được thái hậu ưu ái, không ai khác chính là Bích Xuân nhi cô nương của Trường Phong lâu.

Tại sao ư? Vì nàng ấy vừa đẹp lại vừa có giọng nói ngọt ngào.

Năm xưa, ta và nàng, đều là ẩn vệ cả.

Ta thân hình yểu điệu, mềm mại, dung nhan như hoa. Ban đầu, cũng có thể trở thành một hoa khôi, danh tiếng ngang hàng với Bích Xuân nhi, nhưng tại sao lại không thành?

Vì ta hát rất chói tai.

Những ai từng bị giọng hát ma mị của ta tra tấn đều biết, chỉ cần Phượng Ninh Vãn cất giọng, Trường Phong lâu đều phải rung ba lần.

Bình yên vô sự được một năm, bỗng dưng Trần Ngọc nổi hứng, khăng khăng bắt ta học đàn.

Đàn thì đàn thôi, cũng không phải là chưa từng luyện, chỉ là thi thoảng lại có người từ tiệm quan tài đến gõ cửa muốn hợp tác với ta.

Trần Ngọc chuẩn bị cho ta một cây đàn, vừa nhìn đã biết là vật quý, âm sắc chắc chắn rất hay. Ta bỗng sinh ra mấy phần tự tin, lặng lẽ hạ ngón tay xuống, ngay sau đó, gảy ra một khúc nhạc âm u đến đỉnh cao của cõi âm.

Sắc mặt của Trần Ngọc càng lúc càng lạnh, ánh mắt từ xem xét chuyển thành sắc bén, cuối cùng, hắn nhắm mắt lại, lạnh lùng nói: “Dừng tay, đừng đụng vào nó nữa.”

Bên ngoài cửa sổ, có người hốt hoảng chạy vào: “Đại tướng gia, từ xa đã nghe thấy, nhà ai có tang, mấy người một bàn?”

Ta cứng mặt lại, nghĩ thầm đời này của ta, Phượng Ninh Vãn, chưa bao giờ lâm vào cảnh dở khóc dở cười thế này.

Người đó ôm một cây đàn to bước vào: “Cây đàn mà ngài bảo ta chọn đã đến, âm thanh trong trẻo, như tiếng trời!”

Ta chợt nhận ra, cây đàn mà ta vừa đàn là của Trần Ngọc, còn cây đàn người này ôm trong lòng mới là của ta.

Thảo nào, một người yêu đàn như mạng, không tính toán với ta đã là may lắm rồi.

Ta lúng túng đứng lên, rùng mình một cái, lén lút lùi ra ngoài.

Trần Ngọc hờ hững liếc mắt: “Ta cho nàng đi chưa?”

Ta lập tức đứng khựng lại, cười gượng: “Vậy… vậy để ta đàn thêm một khúc nữa?”

Trần Ngọc cố nén giận, gân xanh trên trán nổi lên, rất lâu sau, hắn nói với ta: “Cút ra ngoài.”

Bụng của Bạch Liên vẫn không có động tĩnh gì, đến tận đêm giao thừa, ta phát điên rồi. Tiệc cung đình đêm giao thừa, Trần Ngọc là tể tướng đương triều, được mời dự. Ta là phu nhân của hắn, cũng phải có mặt.

Trong cung có cái gì?

Có thái hậu lão nhân gia.

Theo quy tắc của ẩn vệ chúng ta, nhiệm vụ thất bại, ta đáng lẽ phải mang đầu về gặp bà, nhưng ta vốn sinh ra đã thích cò kè mặc cả.

Đèn lồng đỏ treo cao cao, trước cửa phủ, Trần Ngọc đứng dưới bậc thềm, lạnh lùng nói: “Buông ra.”

“Không buông.”

Ta nắm chặt tay áo của Bạch Liên, quyết tâm kéo nàng cùng ta vào cung. Có lẽ, khi thái hậu nhìn thấy cái bụng tròn trịa của nàng, bà sẽ quên đi cái đầu tròn của ta.

Bốn tiểu thiếp đứng tụ lại ngay cửa, vẻ mặt hiện rõ sự khinh bỉ như muốn nói “Đúng là lòng lang dạ sói.”

Trần Ngọc im lặng một hồi lâu mới nói: “Hoàng thượng sẽ không vì nàng dẫn thêm một người mà cho nàng thêm một phần tiền mừng tuổi đâu.” Nói xong, hắn lại bổ sung thêm: “À… ta quên mất, phu nhân đã lớn tuổi rồi, có lẽ không cần tiền mừng tuổi nữa.”

Đồ nam nhân choá, hắn vẫn còn ghét chuyện ta đàn cho hắn nghe đây mà.

Bạch Liên sợ sệt nói: “Các người đừng vì thiếp thân mà cãi nhau, thiếp thân không đi nữa…”

“Được…”

“Không được…”

Trần Ngọc và ta đồng thanh lên tiếng, người nói “được” là hắn, còn người phản đối là ta.

Bốn người phụ nữ kia liếc mắt, rồi quay lưng bước vào nhà, đóng sầm cửa lại. Cả nhà rộn ràng ăn bữa tối đón giao thừa, chỉ có ba chúng ta bị nhốt bên ngoài, nhìn nhau ngơ ngác.

Cuối cùng, Trần Ngọc là người nhượng bộ.

Suốt đường đi, Trần Ngọc nhắm mắt dựa vào vách xe không nói một lời, khí áp xung quanh thấp hẳn, như thể chỉ cần ta nói thêm một câu nữa thì hắn sẽ ném ta ra ngoài. Nghĩ lại cũng phải, trong phủ nữ nhân lật trời, kéo theo cả ái thiếp sắp sinh của hắn vào cung, làm sao hắn không tức giận cho được.

Trong cung trang hoàng lộng lẫy, đèn đuốc sáng trưng, yến tiệc trong cung trang trọng, ta ngồi bên cạnh Trần Ngọc, còn Bạch Liên chen lấn phía sau.

Tiệc chưa kịp bắt đầu, ta đã cảm thấy có ánh mắt sắc bén rơi trên người mình, theo bản năng ngước nhìn, làm ta sợ đến dựng cả tóc gáy. Là công chúa Phất Âm, con gái ruột của thái hậu, nổi danh là “Hoàng nhị đại” đương triều.

Nghe nói, nam nhân trong phủ của nàng nếu đứng thành vòng có thể vây quanh hoàng thành một vòng.

Chẳng lẽ nàng đã để mắt tới Trần Ngọc rồi sao?

Thật là tai họa mà.

Phất Âm là người có tính ghen tuông rất nặng. Nam nhân mà nàng để mắt đến, không được phép cưới vợ, không được nạp thiếp, người như ta, vào cửa sớm thế này chắc chắn sẽ có một ngày bị chớt bất đắc kỳ tử.

Ta càng nghĩ càng sợ, rụt rè trốn sau lưng Trần Ngọc, trong đầu thầm nghĩ, đúng là nước lớn tràn vào đền Long Vương, người trong nhà lại đánh người trong nhà. Công chúa, đợi khi ta hoàn thành xong sứ mệnh nhất định sẽ tắm rửa sạch sẽ cho Trần Ngọc, rồi trói lại dâng lên giường của cô.

Nhớ đến linh vật Bạch Liên, ta giật mình, có đứa bé thì càng không thể thoát khỏi tay độc của Phất Âm, ta vội vàng đi tìm nàng. Quay đầu lại, ta sững sờ, thật là một mỹ nhân tuyệt mỹ, chim sa cá lặn, sắc nước hương trời.

Bạch Liên đang làm gì vậy?

Nàng e lệ liếc mắt đưa tình, chống tay lên đầu lắng nghe Tô đại nhân khóc lóc kể lể về việc bị thê tử trong nhà bạo hành, rồi dịu dàng than thở: “Tô đại nhân là người tốt như vậy, sao nàng ấy lại không biết trân trọng chứ… Nếu là thiếp, nhất định sẽ không làm vậy.”

Ta nhìn Bạch Liên với vẻ mặt phức tạp, rồi quay lại nhìn lên đỉnh đầu của Trần Ngọc.

Hắn cảm nhận được ánh mắt của ta, nhướng mày hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Ta nói: “Ngọc quan của ngài, không được may mắn cho lắm.”

Cũng may, Phất Âm dường như không có hứng thú với Bạch Liên, chỉ liếc ta vài lần rồi quay đầu sang cười nói với người khác.

Ta không ngờ, vào cung không chỉ để ăn nhờ mà còn phải biểu diễn tài nghệ.

Nhìn đám tiểu thư con nhà thế gia thi nhau khoe sắc, trăm hoa đua nở, ta uống đến say mèm, ghé vào tai Trần Ngọc, hơi men ngà ngà nói: “Tướng gia ơi, nhìn giang sơn mà ta đã gây dựng cho ngài đi…”

Trần Ngọc vội bịt miệng ta, kéo lại, như đang ép vịt, đè ta vào lòng hắn, giọng thì thầm như gió: “Ta không muốn nạp thiếp, nàng im lặng chút đi.”

Trên người hắn thoang thoảng mùi gỗ thông, nhẹ nhàng mà tinh tế, khó mà tin được một người như hắn lại ngủ với năm người phụ nữ.

Cảm giác nguy hiểm như kim chích vào lưng lại đến, ta rùng mình, tỉnh táo lại, thì nghe thấy một giọng nữ lạnh lùng cao ngạo phía trước vang lên: “Nghe nói tể tướng phu nhân đa tài, thơ từ ca phú bản công chúa đã xem nhàm chán rồi, hay là ngươi biểu diễn đi, nếu làm rớt mất phong thái, cẩn thận mà chịu phạt.”

Ta bị dọa đến tỉnh cả rượu, đa tài đa nghệ ư? Ta làm gì biết?

Ta hướng ánh mắt cầu cứu về phía thái hậu, bà ta chỉ thản nhiên dùng đũa gắp một miếng bánh sơn trà, hài lòng nhét vào miệng.

Chỉ có Trần Ngọc, lạnh nhạt nói: “Không được đánh đàn.”

Hóa ra, Trần Ngọc không phải vô cớ dạy ta đàn, hắn đã đoán trước hôm nay sẽ có tai họa này, tiếc là, ta thật sự không có tài năng.

“Ta sẽ viết cho nàng một bài thơ, nàng cứ cầm lấy mà đọc.” Trần Ngọc miễn cưỡng nói: “Còn hơn là không có gì.”

Văn tài của hắn đương nhiên là xuất chúng, quả thật là không tầm thường, nhưng người khác không ngốc, đâu thể không nhận ra kiệt tác kinh thiên động địa từ miệng ta lại là do Trần Ngọc viết. Lỡ làm công chúa Phất Âm không vui, trực tiếp ra tay trong cung với ta…

Chi bằng, nhảy múa đi…

Ta thở dài, từng có lúc, Vương công công đã dạy ta nhảy múa. Ông ấy nói, điệu múa này luyện đến đỉnh cao, chỉ cần vặn nhẹ eo cũng đủ để mê hoặc lòng người, khuynh quốc khuynh thành.

Cuối cùng, chỉ có ta và Xuân Nhi của lầu Trường Phong học xong.

Nhắc đến chuyện này ta lại thấy tức, nếu không phải cuối cùng ta không kìm được, hét lên một tiếng khiến nhạc công đánh sai nhạc, thì người ngồi cười trong lầu Trường Phong kia đã là ta.

Ngoài nhảy múa, ta còn biết hạ độc, ám sát, chẳng lẽ lại tự sát để giúp vui cho Phất Âm… Ta lo lắng hỏi Trần Ngọc: “Ngài… có thể đàn cho ta một khúc không?”

“Khúc nào?”

“Đào Yêu.”

Trần Ngọc im lặng nhìn ta, một lúc sau mới cúi đầu xuống, ra lệnh cho cung nhân: “Mang một cây đàn đến đây.”

Múa là thứ đã ăn sâu vào xương cốt của ta, một khi bắt đầu thì không thể dừng lại.

Ngay khi tiếng đàn vang lên, cơ thể ta như có ý thức riêng, tay áo như mây, dáng điệu uyển chuyển. Chỉ trách Trần Ngọc đàn quá hay, khiến ta lập tức cảm thấy một sự hòa hợp sâu thẳm từ trong tâm hồn.

Ta biết ta có thể làm được, những ánh mắt mê mẩn, lưu luyến, tham lam từng bao quanh ta lại một lần nữa xuất hiện, không còn cách nào khác, sức quyến rũ của lão nương quá lớn mà…

“Phựt!”

Trần Ngọc đàn sai, lỗi rất rõ ràng và cố ý.

Ta dần dần dừng lại, nhìn về phía hắn, Trần Ngọc vẫn giữ khuôn mặt bình tĩnh, nhưng không hiểu sao ta lại cảm thấy hắn đang tức giận.

Trần Ngọc đứng lên, cúi chào công chúa Phất Âm, “Xin công chúa thứ lỗi, thần uống say rồi, tay không vững.”

Phất Âm mỉm cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo, “Bản cung thấy, không phải tay của Trần đại nhân không vững, mà là tâm của ngài không vững thì đúng hơn?”

Hắn điềm nhiên đáp: “Thần không tài, e rằng làm bẩn mắt công chúa, thật sự không cần tiếp tục nhảy nữa…”

Hắn mắng ta một trận, nhưng ta lại thở phào nhẹ nhõm, không diễn thì không xong, mà diễn rồi lại khiến người khác ghen ghét, chi bằng bỏ giữa chừng, tìm cách dung hòa.

Thái hậu lên tiếng: “Ai gia thấy tể phụ phu nhân đã mệt, đúng lúc, cùng ai gia đi sang điện bên nghỉ ngơi.”

Bà ấy đến rồi, bà ấy đến rồi, bà ấy đến để giục sinh con đây mà.

Ta nghiêm nghị, cúi đầu đáp lời. Vừa bước vào điện bên, ta đã không có cốt cách mà ôm lấy chân thái hậu, trượt xuống, khóc lóc: “Nương nương xin tha mạng! Thai phụ đang ở bên ngoài! Chỉ cần thời gian nữa thôi, chắc chắn sẽ sinh được con trai!”

Thái hậu đá đá ta, nhưng không đá văng ra được, bực mình nói: “Đồ vô dụng! Trần Ngọc đang tuổi tráng niên, ngươi cũng không kém, ai gia không hiểu, suốt một năm, ngươi… ngươi chỉ đắp chăn trò chuyện thôi sao?”

Ta mắt đẫm lệ, ngớ người: “Ý của nương nương là… thuộc hạ… Thuộc hạ phải sinh?”

“Không thì sao?” Thái hậu gào lên, “Để con hoa trắng xấu xí bên ngoài kia sinh sao? Ngươi là người do ai gia tinh chọn! Chỉ có ngươi mới sinh ra được đứa trẻ đẹp nhất thiên hạ! Đêm nay, ai gia có thể tha mạng cho ngươi. Nhưng sang năm, ai gia nhất định phải thấy đứa trẻ, đứa trẻ phải từ bụng ngươi chui ra!”

Nghe lão yêu bà điên cuồng quát tháo, cuối cùng ta cũng ngộ ra, bà không chỉ là một kẻ cuồng trẻ con, mà còn là kẻ cực kỳ ám ảnh nhan sắc.

“Nhưng… nhưng… hắn… không được lắm…” Ta rụt rè bày tỏ lo ngại trong lòng.

Gương mặt dữ tợn của thái hậu cứng lại, “Không được? Cái gì không được?”

Ta lau mồ hôi trên trán, “Là… là… bên dưới…”

“Tại sao người khác có thai, còn ngươi thì không?” Thái hậu lạnh lùng cắt ngang lời ta, “Phàm việc gì cũng phải tìm lý do từ bản thân mình, nữ nhân không được phép nói không.”

Tối hôm đó, sau khi bị thái hậu tẩy não, ta hồn xiêu phách lạc bước ra khỏi cung điện.

Tai vẫn vang vọng câu nói: “Nữ nhân, không được phép nói không.”

Ta thở dài một tiếng, ngửa đầu nhìn trăng, thực ra, nếu ta tự mình xung trận thì cũng không đến nỗi khó chấp nhận. Dù sao thì Trần Ngọc cũng đẹp trai, chỉ có điều hơi nhạt nhẽo một chút, và có thể là không được…

Bốp!

Ta đụng phải một người.

Va chạm mạnh đến mức ta lùi lại vài bước, bỗng nhiên có một cánh tay vòng qua eo, kéo ta trở về, ôm chặt trong lòng.

Mùi gỗ thông thoang thoảng lẫn với hương rượu nhẹ, cùng với hơi nóng kỳ lạ, phả vào tai ta, “Đừng lên tiếng.”

Là Trần Ngọc.

Giờ này hắn không ở yến tiệc, chạy đến góc xó xỉnh này làm gì?

“Chớt tiệt! Chạy đi đâu rồi!”

Đằng sau bụi dây leo rậm rạp, là tiếng gầm gừ đầy tức giận của Phất Âm, “Con vịt nấu chín rồi còn bay mất, bực mình quá!”

Ta kinh ngạc trừng mắt nhìn, nữ trung hào kiệt Phất Âm, giữa đêm khuya muốn cường bạo.

Thật kích thích mà!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.